Chương 1: (Vô Đề)

Ngày tôi gả vào hào môn, hãnh diện vô cùng.

Tất cả khách khứa trong hội trường đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đang trao nhẫn, một nhóm cảnh sát đã hùng hổ bước vào.

Họ giơ thẻ ngành ra trước mặt tôi và nói: "Cô Tần Thư Ức, cô bị nghi ngờ có liên quan đến một vụ án giết người. Phiền cô theo chúng tôi về đồn cảnh sát để tiếp nhận điều tra."

1

Rõ ràng rằng giọng điệu của cảnh sát không phải đang thương lượng với tôi.

Cũng sẽ không đợi tôi hoàn thành hôn lễ.

Trong phút chốc, những vị khách vừa mới nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục, ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

Vị hôn phu của tôi tiến lên hỏi: "Anh cảnh sát, có phải có hiểu lầm gì không? Vợ tôi sao có thể..."

Anh ấy còn chưa dứt lời, người cảnh sát đi đầu đã nói: "Có phải hiểu lầm hay không thì cần đợi chúng tôi điều tra mới biết kết quả. Bây giờ mời cô Tần đây phối hợp."

Tôi có thể không phối hợp sao?

Rõ ràng là không thể!

Tôi thản nhiên trả lời một chữ "Được", rồi quay sang người chồng đang mang vẻ mặt đầy lo lắng: "Em sẽ về nhanh thôi."

Anh ấy nhẹ nhàng ôm tôi một cái rồi an ủi: "Đừng sợ, anh sẽ mời luật sư cho em."

Khi theo chân cảnh sát bước ra khỏi sảnh tiệc, tôi vẫn có thể nghe thấy mấy vị khách đang bàn tán: "Nghe nói cô thư ký Tần này là một nhân vật lợi hại, tôi cứ tưởng cô ta cùng lắm cũng chỉ lợi hại một chút trên phương diện mê hoặc đàn ông thôi, không ngờ lại có thể tàn nhẫn đến mức giết người."

"Chứ còn gì nữa! Trước mặt đàn ông thì tỏ ra yếu đuối mỏng manh, sau lưng lại không biết đã làm bao nhiêu chuyện mờ ám đâu."

"Haiz! Mắt thấy sắp gả vào hào môn, bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi mà phút chốc lại hóa thành công cốc thế này, không biết có phải là báo ứng không?"

"Tôi không tin! Vinh Tử Diệp dù có mê muội đến đâu thì cũng đâu thể cưới một kẻ giết người?"

"Đúng vậy! Nếu mà cưới thật, liệu tối ngủ có ngon không?"

Họ mặc sức buông lời chế giễu. Trước khi tòa án tuyên án cho tôi, họ đã mặc định coi tôi là kẻ giết người rồi.

Nhưng điều này cũng dễ hiểu.

Bởi vì trong mắt họ, tôi chẳng qua chỉ là một bình hoa dựa dẫm vào đàn ông để leo lên.

Tất cả những gì tôi đang có, dù là danh hay lợi, đều là Vinh Tử Diệp cho.

Tôi có thể thành công gả cho anh ta, chính là may mắn lớn nhất của đời tôi.

Nhưng họ không biết rằng, ngay ngày đầu tiên làm thư ký cho Vinh Tử Diệp, tôi đã hạ quyết tâm rằng sớm muộn gì cũng có một ngày, tôi trở thành bà Vinh.

2

Trong phòng thẩm vấn, sau khi cảnh sát đối chiếu thông tin cá nhân của tôi xong, liền bắt đầu thẩm vấn.

Người cảnh sát ngồi đối diện lấy ra một tấm ảnh hỏi tôi: "Cô có quen người này không?"

Tôi nhìn kỹ chàng trai đeo kính có vẻ thư sinh trong ảnh rồi gật đầu: "Có quen, cậu ấy là Tề Vân Phi, bạn học cùng trường của tôi."

Không đợi cảnh sát hỏi, tôi đã nói thêm: "Nhưng chúng tôi chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học thì không còn liên lạc nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!