Editor: Đào
"Anh thiếu một bạn gái, Phó phu nhân có muốn thương xót anh không?"
Dạo gần đây, được anh cưng chiều, Lương Tri càng trở nên bạo dạn.
Trở lại trường học, quay về quỹ đạo cuộc sống bình thường, Phó Kính Thâm lại thay đổi hoàn toàn vẻ ngoài đáng sợ khiến cô sợ hãi suốt ba năm trước. Anh mang đến cho cô một mối tình đàng hoàng, bình thường, nhưng lại vô cùng thỏa mãn tâm tư con gái, một mối tình đơn giản nhất.
Cô may mắn quên đi hết những bóng tối trong quá khứ, sau đó anh cẩn thận che chở cô rất tốt. Cô không còn nỗi sợ hãi khi phải bước chân vào làng giải trí quá sớm, không còn những ác ý từ bên ngoài, cũng không còn sự xấu hổ khi bị ép làm vợ người ta. Cô không cần phải chịu đựng những đòi hỏi vô tận của anh như trước mà giống như một nữ sinh viên đại học bình thường, vui vẻ sống những ngày tháng giản dị chẳng khác gì mọi người.
Thực ra, cô không phải là người thích thể hiện cảm xúc, nhưng dạo gần đây lại hay quấn quýt làm nũng với anh. Cô thì thầm như nói một bí mật nhỏ rằng cô thích anh, trong mắt lấp lánh như có sao.
Phó Kính Thâm thường cảm thấy không thật, sợ rằng cô gái như vậy sẽ biến mất ngay lập tức. Vì thế, anh chỉ có thể kiềm chế khao khát chiếm hữu của mình, nâng niu cô như báu vật.
Thế nhưng, khoảng thời gian yêu đương bình lặng, ngọt ngào này lại là những ngày anh sống thoải mái nhất trong mấy năm qua. So với trước kia chỉ nếm được chút ngọt trên thân thể, anh dường như tận hưởng hơn sự dựa dẫm vô thức mà cô dành cho anh hiện tại, một cảm giác được cần đến. Đó là sự ổn định mà cô mang lại cho mối quan hệ của cả hai.
Tất nhiên, việc không nỡ "tiến xa" hơn cũng là một thiếu sót nhỏ trong những ngày tháng êm đềm này. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Lương Tri nhìn mình với ánh mắt trong sáng, e ấp, yêu mến nhưng không chút h*m m**n của thiếu nữ, anh thật sự không thể biến mình thành một "cầm thú". Nhẫn nhịn rất khổ sở, nhưng vì quá yêu cô, đã từng nếm trải cảm giác suýt mất đi, anh cam tâm tình nguyện chọn cách nhẫn nại.
Thế nhưng cô gái nhỏ này dường như không thể nhận ra tâm lý đặc biệt của một người đàn ông trưởng thành như anh. Giống như lúc nãy cô tự nhiên nằm lên đùi anh, toàn thân thả lỏng hoàn toàn không phòng bị, hay như lúc này, cánh tay nhỏ dài của cô ngoan ngoãn vòng qua cổ anh, khe khẽ nói những lời yêu chỉ hai người nghe thấy.
Phó Kính Thâm hít một hơi thật sâu, cẩn thận cúi đầu hôn lên khóe mắt cô. Cô dịu dàng và tự giác nhắm mắt lại, hàng mi khẽ run rẩy. Cô đã quen với sự gần gũi này, không hề chống cự, bởi vì trong tim cô chỉ có anh.
"Thôi nào, ngồi dịch ra." Cô mà cứ gần gũi như vậy, anh không thể đảm bảo mình còn chịu đựng được nữa.
"Hung dữ quá đi..." Lương Tri vừa được anh dịu dàng hôn lên khóe mắt, vậy mà chỉ vừa được buông ra đã bị người đàn ông trước mặt ra lệnh ngồi dịch sang.
Thực ra, anh đã cố gắng kiềm chế rất nhiều nên vẻ mặt có chút khó coi. Khi Lương Tri mở mắt ra, thấy anh đang cau có, cô không nhịn được lẩm bẩm. Cô cũng rất ngại, làm gì có cô gái nào cứ chủ động dâng đến miệng người khác thế này.
Phó Kính Thâm đương nhiên nghe thấy, anh nghiêng đầu liếc nhìn dáng vẻ tủi thân của cô, bất lực nhếch môi cười: "Có ai nói cho em biết, nửa đêm mà cứ khen bạn trai mình thì sẽ phải trả giá đắt không?"
"Hả?" Lương Tri nhất thời chưa hiểu ý anh nói. Lúc này, cô đã làm theo lời anh, miễn cưỡng dịch ra một chút, nhưng trong lòng vẫn muốn dựa dẫm vào anh, nên cô ngang bướng gác chân lên đùi anh, nũng nịu một cách hiển nhiên: "Phó tiên sinh giúp em xoa bóp đi, hơi mỏi rồi."
Anh bật cười khe khẽ, đành chịu thua mà đưa tay ra, thành thạo xoa bóp giúp cô giảm đau nhức.
Tối nay cô không phải tập luyện, chỉ biểu diễn một tiết mục nên không đến mức quá yếu ớt. Thực ra bắp chân cô không khó chịu lắm, nhưng khi ở bên anh, cô luôn dễ dàng vô tình thể hiện sự dựa dẫm vào anh như vậy. Dường như biết có người chiều chuộng mình, cô càng trở nên bướng bỉnh hơn.
Anh cũng hiểu cô chỉ đang làm nũng, nhưng dáng vẻ hờn dỗi của cô lại khiến anh cảm thấy vô cùng đáng yêu. Lực tay của anh vừa đủ mạnh. Đây không phải lần đầu anh làm việc này cho cô, thậm chí đã trở thành một thói quen.
Cô gái nhỏ ngồi im lặng một bên, chân thấy thoải mái mà lòng cũng ấm áp. Càng nhìn cô càng thấy người đàn ông trước mặt này quá đẹp trai.
Cô từng nghe không ít truyền thuyết về anh, biết anh là một người đàn ông phi thường. Thế nhưng, khoảnh khắc đứng trên sân khấu đêm văn nghệ nhìn anh, lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được người đàn ông bên cạnh mình kiêu ngạo thế nào khi đối diện với người ngoài. Ánh mắt anh chẳng mảy may để tâm đến ai khác, không còn vẻ dịu dàng ngập tràn như khi nhìn cô. Giữa vòng vây của mọi người, cô đứng trên sân khấu nhìn về phía anh, đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của từ "quân lâm thiên hạ".
Vậy mà, người đàn ông kiêu ngạo, quý phái không ai sánh bằng đó lại đang mặc bộ đồ ngủ thoải mái, lười biếng, dịu dàng ngồi chung một chiếc ghế sofa với cô, với vẻ mặt hiền hòa cưng chiều, làm những việc mà từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai làm cho cô. Đôi mắt Lương Tri dần ánh lên sự ấm áp, không kìm được nghiêng đầu tựa vào lưng ghế sofa, mỉm cười dịu dàng nhìn anh.
Cả hai đều không nói gì. Trong không gian tĩnh lặng, hơi thở của họ cứ như một sự ăn ý vô hình.
Phó Kính Thâm bị cô nhìn lâu, khóe miệng khẽ cong lên: "Tắm xong rồi à?"
Lương Tri ngước lên đầy khó hiểu, rõ ràng lúc nãy anh thấy cô tắm xong đi ra mà: "Vâng, sao thế ạ?"
"Em mà cứ nhìn anh như vậy, có khi chúng ta lại phải tắm thêm lần nữa đấy."
"..." Lần này Lương Tri nghe rõ ý của anh, cô rụt chân lại ngay lập tức, bàn chân không quên khẽ đá anh một cái: "Đồ không đứng đắn!"
"Nửa đêm rồi, ở với bạn gái mình thì cần gì phải đứng đắn?"
Lời anh nói chẳng thể bắt bẻ được. Cô nghe thấy câu "bạn gái mình" thì thấy hơi xấu hổ nhưng trong lòng lại ngập tràn sự ngọt ngào.
Thế nhưng, chưa kịp mở lời thì anh lại đột ngột chuyển chủ đề: "Lúc nãy sấy tóc xong ra ngoài, em có nghe thấy anh nghe điện thoại không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!