Editor: Đào
"Tim anh đập nhanh quá."
Trường học rất coi trọng sự kiện lần này. Vốn dĩ những chuyện nhỏ nhặt như vậy không đáng bận tâm, mấy năm trước đều để mặc cho cán bộ sinh viên trong trường tự do sắp xếp. Tuy nhiên, vài ngày trước, không biết nghe tin từ ai mà chủ nhiệm khoa biết được rằng Phó thiếu Càn thị sẽ đích thân đến.
Đây là một chuyện lớn.
Vài vị lãnh đạo tập trung lại mở cuộc họp nhỏ, ai nấy đều sứt đầu mẻ trán.
Trưởng khoa nói: "Bên trên bảo người đến lần này có chút địa vị, nhưng đây đâu phải là "có chút" đâu? Quá lớn luôn rồi!"
Trưởng khoa cau mày, suýt chút nữa là văng tục ra ngoài, nhưng nhìn mấy đồng nghiệp già bên cạnh, ông đành nuốt những lời định nói vào bụng.
Nhóm mấy ông lão này không phải chưa từng trải qua những chuyện lớn lao. Người có thể ngồi vào vị trí này, ít nhiều cũng có thực lực không tồi, vòng giao thiệp cũng toàn những kẻ quyền quý, giàu sang. Tuy nhiên, khoảng cách giữa vài chục triệu và vài trăm tỷ vẫn rất rõ ràng. Cấp bậc của Phó Kính Thâm không phải ai muốn gặp cũng được, càng không phải những người này có thể tiếp cận. Bất ngờ có tin anh sẽ đến xem một buổi văn nghệ nhỏ chào đón tân sinh viên, ai nấy đều run sợ trong lòng.
Những người có quyền có thế như vậy, cảm xúc không bộc lộ ra ngoài, không ai đoán được. Nếu mọi việc suôn sẻ, ai cũng sẽ được hưởng lợi. Nếu có gì sai sót, cái ghế mà họ đã chật vật nửa đời người mới ngồi vững có lẽ sẽ phải đổi chủ.
Phó trưởng khoa cũng vã mồ hôi hột. Mảng văn hóa văn nghệ vốn không thuộc quyền quản lý của ông ta. Phía trên ông ta còn có một người đứng đầu, thấy không thể tiến xa hơn nữa, tuổi cũng ngày càng cao, mấy năm nay càng trở nên an phận, sống thong dong, nhiều việc không còn hỏi han hay bận tâm nữa. Nhưng lúc này, ông ta cũng lo lắng không yên: "Tôi còn vài tháng nữa là về hưu rồi..."
Ý tứ của ông ta quá rõ ràng.
Vài ông lão kia đều là những người tinh ranh, sao lại không hiểu ý muốn về hưu an toàn của ông ta. Chỉ cần không có chuyện gì xảy ra, mọi người đều dễ nói chuyện.
"Không lẽ năm nay sinh viên năm nhất có người có "máu mặt"?" Có người nhỏ giọng hỏi.
Trưởng khoa gật đầu, có chút ấn tượng: "Mấy hôm trước tôi nghe hiệu trưởng nói, Phó thiếu kia đột nhiên tài trợ cho trường một khoản tiền lớn, mấy dự án lớn đều tài trợ."
Nghe có vẻ đúng là như vậy.
Vị chủ nhiệm kia im lặng, sở thích của người giàu ai mà đoán được, ông ta đã lớn tuổi, việc của mình còn lo chưa xong, hơi đâu mà bận tâm chuyện yêu đương của người trẻ.
Cuộc họp nhỏ kéo dài hơn hai tiếng, gần như khiến mọi người mệt rã rời. Ai nấy đều run rẩy trở về chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Dù trên dưới trong khoa không biết chính xác đã xảy ra chuyện gì, nhưng phần lớn mọi người đều đã ngửi thấy một chút "mùi".
Lúc này, đoàn đội của Tiêu Tâm Vũ đang rối như tơ vò. Tin tức tiêu cực về cô ta vẫn chưa hạ nhiệt, bên thương vụ đã nhận được vài yêu cầu hủy hợp đồng, bên điện ảnh cũng lung lay. Đoàn làm phim vốn dĩ chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị, mọi thứ còn chưa chốt. Mấy ngày nay cô ta thậm chí còn không dám ở lại công ty, sợ rằng lúc nào đó sẽ bị người quản lý với gương mặt cau có lột da.
Không biết cô ta nghe ngóng tin tức từ đâu, hay tin Phó Kính Thâm sẽ đến trường xem buổi diễn văn nghệ. Vậy là dù vừa làm thủ tục thôi học xong, giờ lại mặt dày quay về trường cũ, mong có cơ hội thể hiện. Cô ta nghĩ rằng lần trước ở Vịnh Tiểu Dạ, lúc Phó Kính Thâm rời đi đã hào phóng vung tiền, ít nhất ấn tượng về cô ta cũng không tệ. Nếu lần này thành công, không cần nói đến chuyện "cứu nước" gì cả, chỉ cần anh chịu bao nuôi cô ta bên mình, cô ta đã mong sớm rời khỏi giới giải trí hỗn tạp, cá lớn nuốt cá bé này.
Thật đáng thương cho đám fan ngày ngày trên mạng hô hào khẩu hiệu "không quên ước mơ ban đầu" thay cho cô ta. Cô ta đúng là chẳng hề quên, ước mơ ban đầu của cô ta chính là tìm một người đàn ông giàu có để nương tựa, sau đó có thể mãi mãi dẫm lên đầu Lương Tri.
Nhưng lần này đâu dễ dàng như vậy. Cô ta cứ tưởng chỉ cần tìm một bạn sinh viên trong hội học sinh phụ trách sắp xếp buổi diễn để nhờ vả. Hơn nữa, cô ta đã nổi tiếng, lại có công ty danh tiếng đứng sau, chắc chắn sẽ mang lại nhiều sự chú ý cho buổi văn nghệ, sẽ không bị từ chối. Thế nhưng không ngờ sinh viên không thể tự quyết, cô ta tìm từng người lãnh đạo một nhưng chẳng ai chịu đồng ý.
Mấy người từng vui vẻ, niềm nở với cô ta khi cô ta tiếp chuyện ở Vịnh Tiểu Dạ, lần này thậm chí còn không thèm gặp mặt.
Chơi chán rồi thì vứt đi, cơn gió tháng chín như sóng nhiệt phả vào mặt cô ta nhưng lòng cô ta lại lạnh băng.
Tiêu Tâm Vũ đi trên đôi giày cao gót hơn mười phân, vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước dưới ánh mặt trời gay gắt.
Thế nhưng, khi nghe tin Lương Tri đã được kéo vào tập múa ba lê trước đó, nghĩ đến người phụ nữ dịu dàng, đáng yêu nhưng cũng khiến cô ta vô cùng ghen ghét ấy có lẽ giây sau đã lọt vào mắt xanh của Phó Kính Thâm, trong lòng Tiêu Tâm Vũ bỗng nhiên thấy tuyệt vọng.
Nhiều khi cô ta không muốn thừa nhận nhưng vẫn phải chấp nhận một điều, đó là Lương Tri thật sự rất quyến rũ, khác với dáng vẻ giả vờ của cô ta. Chỉ cần một cái nhíu mày hay một nụ cười của Lương Tri cũng đủ khiến đàn ông mê mẩn, cam tâm tình nguyện theo đuổi.
Việc biểu diễn không cần nghĩ nữa, những người trong trường vốn đã lo sợ lại càng không ai dám mạo hiểm vì cô tiểu minh tinh tai tiếng này.
Lòng Tiêu Tâm Vũ vừa lạnh lẽo vừa nôn nóng, dường như đã quyết tâm bám lấy mối quan hệ này. Trong mắt cô ta, chỉ khi nắm giữ được người đàn ông đầy quyền lực này, cô ta mới có thể thỏa mãn tham vọng hô mưa gọi gió của mình.
Thế nhưng, người đàn ông này chỉ đơn thuần muốn chiều lòng bạn gái, đến trường đại học xem cô biểu diễn công khai một lần, anh hoàn toàn không biết rằng mình đã vô tình tạo áp lực lớn đến tất cả mọi người trong khoa của Lương Tri.
Thậm chí có người không tiếc bất cứ giá nào chỉ để lấy lòng anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!