Chương 36: Bạn trai

Editor: Đào

Anh ôm em đi mà...

Tối nay Lương Tri bỗng trở nên dính người hơn mọi khi nhưng không hẳn là vì rượu.

Anh nói nhớ cô, mà cô cũng mấy ngày không gặp anh rồi. Kể từ khi mất trí nhớ, chỉ cần cô muốn, lúc nào cũng có anh bên cạnh. Bỗng dưng xa cách mấy ngày, trong lòng cô cũng thầm nhớ nhung.

Hai người không phải lần đầu hôn nhau. Lương Tri ngoan ngoãn để vòng tay rắn chắc của anh ôm lấy, không hề có ý chống cự.

Khuôn mặt người đàn ông trước mắt là Phó tiên sinh mà cô quen thuộc nhất. Bị anh hôn, tim Lương Tri đập nhanh hơn, cô cũng nghe thấy lời anh nói, nhưng không lên tiếng, chỉ khe khẽ cười.

Mãi rồi anh mới buông cô ra, hai bàn tay mạnh mẽ chống hai bên người cô, giữ một khoảng cách nhỏ để không đè lên cô, cho cô đủ không gian thoải mái. Ánh mắt người đàn ông vẫn ngập tràn yêu thương. Cô gái nhỏ ngồi ghế phụ, say nhẹ, cười ngốc nghếch khiến tim anh rung động. Anh nhìn chằm chằm vào cô, Lương Tri ngại quá, cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn anh.

Thế nhưng, tối nay cô gái nhỏ lại bạo dạn lạ thường. Anh vừa buông ra, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô đã chủ động nhẹ nhàng v**t v* má anh.

Cơ thể người đàn ông cứng lại trong chốc lát, Lương Tri cũng hồi hộp không thôi. Cô vô thức cắn nhẹ môi, đôi mắt hạnh long lanh dường như đang sáng lên.

Đồ uống mọi người gọi tối nay nhạt như nước lã, cô chỉ nhấp môi một chút nên thực ra không say lắm. Lúc mới ra ngoài cô hơi choáng váng, nhưng cơn gió lạnh thổi qua, lại được anh dịu dàng hôn một lúc lâu, cảm giác hồi hộp, k*ch th*ch ngay lập tức xua tan chút men say còn lại, chỉ còn lại sự thẹn thùng của một cô gái trẻ.

Và cả sự yêu mến dành cho người đàn ông trước mặt.

Có lẽ ngay cả Phó Kính Thâm cũng không thể tin được, cô gái nhỏ trước mắt đã từng lén lút nghĩ đến tương lai của hai người không chỉ một lần.

Trong những mơ ước tươi đẹp về tương lai của cô luôn có hình bóng của anh.

Cô gái nghịch ngợm ôm lấy cổ anh, đột nhiên nhổm người lên và chạm nhẹ vào đôi môi anh vừa hôn cô. Lần đầu tiên trong ký ức của mình, cô chủ động hôn một người đàn ông, thực ra cũng rất ngượng. Hôn xong, cô lập tức rụt người lại, quay mặt đi, vẻ thẹn thùng hiện rõ trong mắt. Trong khoảnh khắc, Phó Kính Thâm thậm chí còn nghi ngờ liệu cảnh tượng vừa rồi có phải là ảo giác của anh không.

Yêu cô quá sâu, nhớ cô quá lâu, đến mức bắt đầu có ảo giác rồi. Nhưng cảm giác mềm mại trên môi lúc nãy quá thật, còn cô vợ nhỏ trong lòng thì xấu hổ không dám nhìn anh.

Là thật.

Anh không kìm được khóe môi cong lên, trong lòng tràn ngập vui sướng. Anh đưa tay bóp cằm cô, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô về phía mình.

Người đàn ông nhướng mày, như thể đang nói, đã chủ động hôn thì phải chịu trách nhiệm.

Lúc nãy anh đang đòi một danh phận đàng hoàng, còn giờ anh đang chờ câu trả lời của cô.

Cô gái trẻ tươi cười, giọng nói ngọt ngào, đột nhiên dịu dàng hỏi anh: "Tối thứ sáu tuần sau, Phó tổng có rảnh không?"

"Sao thế?" Lòng anh có chút mong chờ không thể tả.

Lương Tri cười cười, mím môi, vẻ nửa muốn nói nửa không khiến Phó Kính Thâm tò mò đến cực độ.

Anh sắp bị cô hành hạ đến chết rồi. Làm sao anh ta đoán được cô ngốc ngoan ngoãn ngày thường giờ lại hay vòi vĩnh thế này? Giọng anh có chút bất lực, nhưng vẻ mặt vẫn tràn đầy sự cưng chiều vô điều kiện: "Ngoan, nói đi."

"Tối thứ sáu tuần sau em phải tham gia biểu diễn chào tân sinh viên, chính là tiết mục múa ba lê vừa tập luyện đó."

Anh không hiểu ý cô: "Thì sao?"

"Anh có đến xem em không?" Cô bị ánh mắt say đắm của anh nhìn chằm chằm, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần. Thấy người đàn ông trên người không lên tiếng, giọng cô có chút tủi thân: "Mấy người bạn múa cùng với em, bạn trai của họ đều đến xem cả..."

"Bạn trai?" Giọng anh có chút không thể tin nổi. Dù về mặt pháp luật, anh đã là chồng hợp pháp của cô, nhưng tiếng "bạn trai" của cô dường như đang đáp lại lời anh vừa ghé vào tai cô đòi danh phận. Lúc này, đến lượt anh mất bình tĩnh. Mắt anh tối sầm lại, giọng nói trầm xuống: "Em chắc chứ?"

"Anh phải đối xử tốt với em, không được bắt nạt em." Anh sững người một lúc, nửa ngày không nói gì. Cô hờn dỗi lườm anh một cái: "Anh không muốn thì thôi vậy."

Nhưng làm sao anh có thể cho cô cơ hội hối hận được. Anh khẽ cười, cảm giác như máu trong người đang sôi sục, người đàn ông không kìm được đè xuống, một lần nữa hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Cô gái nhỏ dịu dàng này dường như có một thứ ma lực, chỉ vài lời nói đã có thể khiến anh si mê. Lương Tri gần đây được anh nuông chiều nên rất đỏng đảnh, không chịu nổi một chút ấm ức nào. Cổ tay bị anh nắm hơi chặt, cô không kìm được khẽ kêu lên: "Đau..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!