Chương 34: Kết hôn sớm

Editor: Đào

Cô mặc váy ba lê, e thẹn cúi chào anh.

Ngày thứ hai sau khi Lương Tri dọn về ký túc xá, Tiêu Tâm Vũ cũng quay lại trường.

Dạo này cô ta nổi như cồn, cả độ hot trên mạng lẫn vị trí trong công ty quản lý đều cao hơn hẳn trước đây.

Lương Tri vốn là "tiểu tổ tông" được cả công ty nâng niu. Ngoài đời, cô hiền lành, dễ mến, chỉ là một cô gái nhỏ đáng yêu, ngoan ngoãn. Hầu hết nhân viên làm việc cùng cô đều thật lòng yêu quý. Thế nên vì cô đơn phương chấm dứt hợp đồng, nhiều người thân thiết với cô đều tiếc nuối. Điều khiến họ khó chịu hơn cả là người quản lý cấp cao của công ty lại coi như không có chuyện gì xảy ra, nghiễm nhiên dùng Tiêu Tâm Vũ thay thế vị trí của cô.

So với Lương Tri, Tiêu Tâm Vũ tham vọng hơn nhiều, chỉ kết giao với những người có thế lực, có thể giúp đỡ cô ta. Vẻ ngoài khéo léo đó che giấu một h*m m**n xấu xa, bẩn thỉu.

Lần này, cô ta hoành tráng trở lại trường, như thể sợ người khác không biết. Sau lưng cô ta có ba trợ lý riêng đến dọn dẹp ký túc xá.

Cô ta về để làm thủ tục thôi học. Thực ra việc này không cần cô ta phải đích thân đến, đương nhiên sẽ có người làm giúp. Thế nhưng gần đây cô ta phất lên, chỉ có trở về trước mặt bạn học cũ thì cảm giác hư vinh đó mới dễ dàng được thỏa mãn nhất.

Năm thứ tư đại học, khoa có nhiều việc. Sau kỳ nghỉ hè, để hoàn thành tốt buổi biểu diễn báo cáo tốt nghiệp cuối cùng, rất nhiều sinh viên không nhận phim bên ngoài nữa. Những người đã ký hợp đồng với công ty thỉnh thoảng tham gia một vài sự kiện nhỏ, còn lại phần lớn lịch trình đều sắp xếp sau khi tốt nghiệp.

Tuy nhiên, Tiêu Tâm Vũ lại khác. Năm nay, cô ta đón nhận bước ngoặt trong sự nghiệp, buộc phải dốc hết sức để nắm bắt cơ hội đổi đời này. Khi người quản lý nhắc đến chuyện thôi học, cô ta không do dự đồng ý ngay. Cô ta luôn nghĩ rằng lăn lộn trong giới giải trí mới là lựa chọn tốt nhất, thế nên dù đây là nơi học tập mà nhiều diễn viên tay ngang mơ ước, cô ta vẫn ra đi không chút lưu luyến.

Phòng ký túc xá của Lương Tri có bốn cô gái, ngoài Tiểu Sương và cô, còn có Tiêu Tâm Vũ và Tưởng Chanh Chanh.

Tuy nhiên, về cơ bản chỉ có Thành Tiểu Sương và Tưởng Chanh Chanh là thường xuyên ở lại ký túc xá.

Khi Tiêu Tâm Vũ hùng dũng trở về phòng với ba trợ lý, 3 cô gái còn lại tình cờ đều có mặt.

Cô ta bước vào cửa với vẻ kiêu ngạo, liếc nhìn ba người trong phòng bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi lười biếng ngồi xuống chỗ của mình và sai bảo trợ lý làm việc.

Hai hôm trước, thông tin về việc cô ta chắc chắn sẽ đóng một bộ phim điện ảnh lớn thuộc thể loại trinh thám, kinh dị vốn có sự cạnh tranh gay gắt trong giới vừa được công bố trên mạng, tạo nên một làn sóng xôn xao. Ứng cử viên sáng giá nhất trước đó là Lương Tri, không vì lý do nào khác mà bởi nhân vật chính có ngoại hình xinh đẹp, lộng lẫy. Thế nhưng giờ đây, vai diễn lại về tay cô ta. Cô ta nhìn Lương Tri với vẻ mặt trịch thượng của kẻ thắng cuộc đối diện với người thất bại.

Cô ta cố làm ra vẻ thân thiện cười với Lương Tri, đắc ý nói: "Tri Tri à, chuyện công bố trên mạng hai hôm trước chắc cậu cũng thấy rồi. Thật ra tớ không hề muốn đóng, chủ yếu là chị Quan quá quyết liệt, mà tớ chỉ là một diễn viên nhỏ mới ra trường, không có tiếng nói gì cả. Chị ấy bảo tớ diễn thì tớ phải diễn thôi, cậu đừng để bụng nhé..."

Chị Quan là người quản lý chung của cả hai trước đây.

Lương Tri vẫn cầm cây kéo trên tay. Tiểu Sương bảo tóc mái của cô ấy dài quá nên nhờ cô cắt giúp. Lúc này, tâm trí cô đều dồn vào mái tóc mềm mượt của bạn thân, chẳng hề nghe lọt tai lời Tiêu Tâm Vũ nói.

Tiêu Tâm Vũ chờ mãi, cả ký túc xá chỉ có tiếng cô ta nói, không ai đáp lời. Bị coi như không khí ngay trước mặt vài trợ lý, cô ta có chút mất mặt, bèn trút sự bực bội trong lòng lên người trợ lý. Cô ta lớn tiếng quát tháo họ.

Tưởng Chanh Chanh cũng hiếm khi quay lại ký túc xá. Cô ấy ngồi ở chỗ của mình, không biết đang lấy gì ra từ chiếc túi đắt tiền, nhíu mày không vui khi nghe thấy giọng oang oang của Tiêu Tâm Vũ.

Một lúc sau, Lương Tri cắt tóc xong cho Thành Tiểu Sương. Trong lúc Tiểu Sương bận ngắm mình trong gương, cô quay người lại, nhìn Tiêu Tâm Vũ đang đứng một cách khó hiểu.

Trong lòng Lương Tri vẫn không có thiện cảm với người phụ nữ này vì những tin đồn trước đây.

Tiêu Tâm Vũ thấy cô cuối cùng cũng chú ý đến mình, liền thay đổi vẻ mặt mà cô đã quá quen thuộc, cười đầy tự mãn: "Nhưng Tri Tri yên tâm, tớ biết cậu từng rất thích bộ phim này, nếu không... nếu không thì cậu đã chẳng tranh giành như vậy. Mặc dù bây giờ vai diễn thuộc về tớ, nhưng cậu phải tin tớ, tớ nhất định sẽ diễn tốt, không để cậu thất vọng đâu."

Cô ta tự diễn một đoạn kịch khá lâu, nhưng Lương Tri chỉ ngẩn ra nhìn, không hiểu cô ta đang nói gì.

Lương Tri không có ký ức trước đây, không biết bộ phim mà cô từng tranh giành là gì, thậm chí còn không nhớ ra "chị Quan" mà cô ta nhắc đến là ai.

Thế nhưng, chuyện công bố mà cô ta nói là ba ngày trước. Khi đó... hình như là một ngày trước khi cô chuẩn bị về trường, Phó Kính Thâm cứ bám riết lấy cô để đòi "bù đắp". Cô thấy mềm lòng nên ngoan ngoãn ở bên anh cả ngày. Hai người quấn quýt không rời, người đàn ông cũng chẳng cho cô cơ hội cầm điện thoại xem tin tức.

Lương Tri nhìn Tiêu Tâm Vũ, chỉ có thể tùy tiện đáp: "Ừ."

Cô không nhớ, cũng chẳng giận. Lúc này, trong lòng cô chỉ nghĩ đến chuyện học hỏi được nhiều điều hay ở trường nên không quan tâm lắm đến những thứ mà Tiêu Tâm Vũ theo đuổi.

Thế nhưng, vẻ ngoài hững hờ mà lại được ưu ái này chính là điều khiến Tiêu Tâm Vũ ghen tị nhất.

Phản ứng thờ ơ của Lương Tri khiến cô ta cảm thấy uất nghẹn như đấm vào bông. Cô ta tiếp tục: "Nhớ là trước đây cậu rất hâm mộ đạo diễn Lương phải không? Lần này được ông ấy chỉ đạo diễn xuất, tớ cũng thấy vinh dự lắm." Cô ta nghiêng đầu, ra vẻ ngây thơ như một cô gái mới lớn. Nếu là người không hiểu rõ con người thật của cô ta thì có lẽ sẽ nghĩ cô ta thật sự ngây thơ, đáng yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!