Chương 32: Không thể công khai

Editor: Đào

"E rằng sức lực của Phó tiên sinh không đủ đâu."

Khi Phó Kính Thâm nói lời này, vẻ mặt anh thể hiện rõ sự chân thật. Ánh mắt rực cháy nhìn cô, tình yêu thương thể hiện rõ ràng không chút che giấu.

Lương Tri quay mặt đi, ngại ngùng cắn miếng trái cây.

Phó Kính Thâm ngồi sau lưng cô, tay vuốt một lọn tóc của cô. Cô vừa mới hết sốt nên chưa thể gội đầu, thế nhưng tóc vẫn thơm tho, mềm mại và sạch sẽ. Anh thản nhiên đưa lọn tóc lên mũi ngửi, ý muốn chiếm hữu lộ rõ.

Lương Tri ngồi trên sàn một lúc, Phó Kính Thâm sợ sàn lạnh nên muốn kéo cô dậy. Lần này, Lương Tri rất nghe lời, ngoan ngoãn đứng lên ngồi cạnh anh.

"Anh thật sự sẽ đi diễn thuyết sao?" Cô hỏi.

"Ừ." Người đàn ông gật đầu, "Tiện thể đưa cô bé nhà anh đến trường luôn."

"Ai là cô bé nhà anh chứ..." Lương Tri lầm bầm.

Phó Kính Thâm cười khẽ.

"Bài diễn thuyết của anh sẽ không nhắc đến "cô vợ nhỏ" đấy chứ?" Cô dùng ngón tay chọc vào ngực anh, nhướng mày. "Không được nhắc đến em đâu đấy."

Phó Kính Thâm nhìn cô không chớp mắt, biết cô sẽ phản ứng như vậy, khóe môi anh khẽ nhếch, cười khẽ nói: "Anh nói "cô vợ nhỏ" của anh thì liên quan gì đến em?"

Đôi mắt Lương Tri mở to. Anh nói thế là sao? Lẽ nào anh còn giấu giếm cô vợ nhỏ nào khác à? Vậy mà vẫn lớn tiếng đòi theo đuổi cô, chút ý thức của người theo đuổi hàng đầu cũng không có. Cô gái nhỏ phồng má, bực bội nói: "Được thôi, tốt nhất là vậy."

Nói rồi cô định rời đi, chân trần bước sang sofa bên cạnh, ngồi xuống rồi lườm anh một cái. Thấy khoảng cách giữa hai người vẫn chưa đủ xa, Phó Kính Thâm vẫn đang cười, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi cô. Thấy Lương Tri duỗi thẳng đôi chân thon dài trên sofa, trong lòng anh ngứa ngáy, đang định đưa tay chạm vào thì thấy cô gái nhỏ co chân lại, không thèm nhìn anh nữa.

Phó Kính Thâm hụt hẫng, cười lắc đầu, vẻ mặt vừa bất lực vừa cưng chiều.

Cô liếc anh một cái, định nhường chiếc sofa rộng lớn này cho người đàn ông xấu tính có cô vợ khác này. Cô gái nhỏ đi chân trần đứng trên sofa, tiện tay lấy hoa quả trên bàn trà rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

"Em đi đâu thế?" Anh hỏi.

"Không nói cho anh biết." Lương Tri không quay đầu lại, giọng điệu cố tỏ ra lạnh nhạt.

Thế nhưng, dáng vẻ giận dỗi, ghen tuông này của cô gái lại đáng yêu vô cùng. Phó Kính Thâm thích thú đứng sau lưng nhìn cô một lúc. Chờ đến khi cô sắp vào phòng và khóa cửa lại, anh lập tức đứng dậy đuổi theo. Rõ ràng là cô không cho phép anh nhắc đến mối quan hệ của cả hai trước mặt mọi người, anh còn chưa kịp buồn thì "tiểu tổ tông" này đã giận rồi. Con gái dễ giận, Phó Kính Thâm biết phải dỗ ngay, để càng lâu sẽ càng khó dỗ.

Tuy về mặt pháp lý anh là chồng hợp pháp của cô, nhưng bản thân anh cũng hiểu rõ, trên phương diện tình cảm, anh còn chưa được "chính thức" ở bên cô. Giờ đây, anh chẳng qua chỉ là một người đàn ông đáng thương, không thể lộ diện và cũng chưa theo đuổi được cô.

Anh tự giễu một lúc, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào. Lương Tri đang nằm trên giường, quay lưng lại phía cửa. Cô gái nhỏ ôm chiếc chăn lớn cuộn mình trong chăn, trông nhỏ xíu. Phó Kính Thâm cảm thấy mình có thể bế trọn cả người cô bằng một tay.

Khi anh bước đến gần, miệng Lương Tri vẫn đang nhai. Chắc là trước khi nằm xuống cô thèm ăn nên tiện tay ăn một miếng trái cây, giờ vẫn chưa kịp nuốt. Lúc cô nhai, hai bên má phồng lên, trông như một con chuột hamster đáng yêu. Kể cả lúc giận dỗi cũng không quên ăn, Phó Kính Thâm cảm thấy cô gái nhỏ của mình thật sự rất dễ thương. Người đàn ông đứng bên giường lớn, suýt không nhịn được cười.

Lương Tri đã biết anh vào từ lúc anh mở cửa. Lúc này anh đang đứng ngay sau lưng cô, tim cô cũng đập nhanh không ngừng. Cô không biết giây tiếp theo anh sẽ làm gì, dù sao anh cũng không phải người chính trực gì, bỡn cợt thì chẳng ai giỏi hơn anh.

Quả nhiên Phó Kính Thâm cũng không phụ sự "mong đợi" của cô. Lưng Lương Tri cứng đờ, anh nhanh nhẹn luồn tay vào, dù cô đã quấn chặt chăn, anh vẫn dễ dàng đưa hai tay vào trong. Sau đó, lồng ngực ấm áp của anh áp sát vào lưng cô, ôm trọn cô vào vòng tay rộng lớn.

Miếng trái cây Lương Tri nhai nãy giờ cuối cùng cũng được nuốt xuống, nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng hương thơm của dứa. Phó Kính Thâm không biết xấu hổ, ghé sát vào cổ cô. Lương Tri đưa tay ra sau đẩy, nhưng không thể đẩy được gã mặt dày này ra.

"Anh làm gì vậy..." Dù cô đang cằn nhằn, giọng điệu vẫn mềm như bông.

Phó Kính Thâm nhắm mắt hít hà một lát, cằm tựa lên bờ vai mềm mại của cô, giọng trầm thấp thì thầm: "Vậy em nằm trên giường làm gì?"

Giọng nói của anh đầy cuốn hút, khiến tai Lương Tri nhồn nhột. Cô cựa quậy người, không tài nào thoát ra khỏi vòng tay mạnh mẽ của anh, thế là cô phồng má giận dỗi: "Đi ngủ!"

Phó Kính Thâm cười nhẹ sau lưng cô: "Anh ngủ cùng em."

"Ai cần anh ngủ cùng chứ, anh đừng quên là anh chỉ đang theo đuổi em thôi, em còn chưa đồng ý đâu. Hơn nữa, còn bao nhiêu "cô vợ nhỏ" đang xếp hàng chờ anh bầu bạn, e là sức lực của anh không đủ đâu." Từng lời cô nói đều chua loét. Lương Tri còn trẻ, ghen tuông cũng không biết che giấu, cứ tưởng mình giấu rất giỏi. Khóe mắt Phó Kính Thâm cong lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!