Editor: Đào
"Em không tìm thấy anh."
Khi Phó Kính Thâm về đến biệt thự, tầng một tối om không bật đèn.
Người ra, đón anh không phải Lương Tri mà là Cầu Cầu đang "gừ gừ" khe khẽ. Nó dường như cảm nhận được sự bất thường giữa anh và chỗ dựa xinh đẹp nên theo bản năng bênh vực người đối xử tốt với mình, nó đương nhiên trách móc Phó Kính Thâm.
Vì sợ đánh thức Lương Tri đang ngủ say trên ghế sofa, nó chỉ dám mạnh dạn "gầm gừ" anh vài tiếng rồi vặn vẹo cái mông nhỏ dẫn anh về phía phòng khách.
Thời tiết tháng tám không lạnh. Lương Tri mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, trên người không có bất kỳ thứ gì che chắn. Tối nay cô ngồi chờ ở phòng khách đến quá muộn, không đợi được anh về mà đã gục xuống vì cơn buồn ngủ, ngủ thiếp đi trên ghế sofa.
Người đàn ông nhẹ nhàng bế cô về phòng ngủ. Vì anh vừa hút thuốc nên không dám hôn cô, cũng không dám ở lại phòng chính lâu, sợ cô không thích mùi thuốc lá mà giận dỗi anh.
Nửa đêm Lương Tri tỉnh giấc. Cô không biết anh đã về nên ngủ không sâu. Nửa đêm, cô mơ thấy nhiều chuyện lộn xộn. Phó Kính Thâm trong mơ khác hẳn với người mà cô quen thuộc, cách hai người đối xử với nhau cũng không giống. Cô có chút sợ hãi dáng vẻ chiếm hữu b*nh h**n của anh trong mơ, nhưng lại cảm thấy nó quá chân thật, cô giằng co không phân biệt được thật giả, rồi cau mày mở mắt.
Khi tỉnh dậy, trước mắt là căn phòng chính quen thuộc. Dù sao thì cô cũng là một cô gái đã ngoài hai mươi, dù gầy nhưng cũng nặng đến bốn mươi cân. Dì Lâm đã lớn tuổi, không thể một mình bế cô lên lầu được nên chỉ có thể là Phó Kính Thâm đã về.
Cô gái đưa tay trái sờ lên tủ đầu giường. Cốc nước vẫn còn ấm, rõ ràng là cốc nước nguội đã được thay. Đôi mắt còn ngái ngủ của cô dần thích nghi với ánh sáng, cô dụi mắt một chút rồi xuống giường đi ra ngoài.
Ánh đèn vàng dịu trên hành lang rất ấm áp, cô không hề sợ hãi.
Ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ phòng làm việc, Lương Tri mừng thầm trong lòng, đi chân trần chạy nhanh về phía đó.
Đèn trên bàn làm việc bật sáng, màn hình máy tính cũng phát ra ánh sáng trong bóng tối. Lương Tri bước vào nhưng không thấy ai.
Đang thắc mắc thì cô vô tình liếc thấy tập tài liệu dày cộp trên bàn, có vẻ là một hợp đồng. Tiêu đề hợp đồng có chữ "Giải trí Cự Ảnh", bên dưới thì không nhìn rõ. Cô không có thói quen tò mò chuyện riêng tư của người khác, chỉ vô tình thấy nên cũng không định tìm hiểu thêm.
Thế nhưng, dù đã mất trí nhớ và không còn nhiều ký ức về "Giải trí Cự Ảnh", nhưng khi biết mình đã ra mắt, cô từng tìm kiếm thông tin về sự nghiệp của mình mấy năm qua trên mạng.
Đây là công ty quản lý của cô.
Rõ ràng đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, tiềm thức mách bảo cô rằng việc này hẳn có liên quan đến cô. Tuy nhiên, lúc này Lương Tri hoàn toàn tin tưởng Phó Kính Thâm, cho dù anh có nhúng tay vào chuyện của cô, anh cũng sẽ không bao giờ làm hại cô.
Cô đã nghĩ như thế.
Ngoài ban công phòng làm việc có ánh lửa lập lòe. Lương Tri bước tới và thấy người đàn ông mà cô mong nhớ suốt cả buổi tối.
Mở cửa bước ra, mùi thuốc lá nồng nặc.
Khi Phó Kính Thâm quay người lại, thấy cô đứng phía sau anh.
Ban công không trải thảm như trong phòng. Vừa rồi, vì quá hào hứng nên Lương Tri không kịp mang dép, giờ đang đi chân trần.
Bàn chân trắng nõn cảm nhận hơi lạnh trên sàn nhà trơn nhẵn, ngón chân cái vô thức co lại. Phó Kính Thâm cúi xuống nhìn một lúc, nhíu mày, đưa tay bế thẳng cô lên đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Đôi mắt hạnh của Lương Tri cong cong cười rạng rỡ. Cô không nói gì khi được anh đặt lên bàn, hai chân thon dài đung đưa thoải mái nhẹ nhàng.
"Lại không mang dép rồi." Anh quen miệng mắng cô vài câu, nhưng trong lời nói đầy vẻ cưng chiều. Lương Tri không sợ, vì thế cô thường không nhớ lời anh dặn.
"Sao em chưa ngủ?" Anh hỏi.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu: "Anh cũng chưa ngủ mà."
Cô quá đỗi ngoan ngoãn và đáng yêu, anh không kìm được tiến lại gần, đưa tay v**t v* má cô. Bàn tay anh v**t v* cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay. Lương Tri ngẩng đầu lên, không hề đẩy anh ra.
"Anh hút thuốc à?"
Trong ký ức của cô, Phó Kính Thâm hiếm khi hút thuốc, cũng ít khi cô ngửi thấy mùi thuốc lá trên người anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!