Chương 28: Về nhà

Editor: Đào

"Phó tiên sinh, tối nay anh có về không?"

Bộ phim đang chiếu trong phòng khách là phim mà Lương Tri từng đóng. Cô tua đi tua lại những đoạn có mình, so với những diễn viên gạo cội đóng vai phụ kia, diễn xuất của cô chẳng khác gì một trò đùa.

Cô gái ôm Cầu Cầu, cô đơn ngồi trên ghế sofa. Phòng khách rộng lớn, trong đêm đen chỉ có tiếng đối thoại giữa các nhân vật trong phim.

Cô xem đi xem lại vài lần, ngoài việc rút ra kết luận mình diễn dở, cô chẳng còn tâm trí để nghĩ gì khác.

Tối nay Cầu Cầu rất ngoan, đôi mắt tròn xoe nhìn cô mãi, cuối cùng còn khẽ dụi vào lòng cô. Lương Tri nhẹ nhàng v**t v* bộ lông trắng muốt của nó, môi khẽ mím lại, lòng bỗng thấy buồn man mác.

"Phó tiên sinh... anh ấy về chưa ạ?" Cô khẽ hỏi.

Dì Lâm từ ngoài sân đi vào. Dù Lương Tri rõ ràng đang ngồi ở đại sảnh tầng một, cô vẫn không kìm được mà hỏi.

Dì Lâm lắc đầu, vẻ mặt có chút xót xa. Bà mỉm cười với cô: "Phu nhân đi ngủ sớm đi."

Cô ngoan ngoãn gật đầu nhưng vẫn ngồi yên tại chỗ.

Một lúc sau, cô lại hỏi một lần nữa: "Anh ấy về chưa ạ?"

Dì Lâm vẫn lắc đầu.

Lần này thì Lương Tri cười. Nụ cười của cô duyên dáng động lòng người, mang vẻ đẹp rạng ngời nhất của một cô gái ở tuổi này. Cô biết nếu mình cứ ngồi đây, dì Lâm cũng sẽ thức để bầu bạn bên cô nên cô rời khỏi ghế sofa, ngoan ngoãn nói: "Dì Lâm, dì đi ngủ đi ạ, con cũng lên lầu ngủ đây."

Người phụ nữ lớn tuổi gật đầu, đi cùng cô lên lầu, nhìn cô leo lên chiếc giường lớn rồi mới yên tâm trở về tầng dưới.

Đèn ở tầng có phòng ngủ chính vẫn sáng trưng. Phó Kính Thâm đã dặn dò dì Lâm rằng Lương Tri nhát gan, đừng tắt hết đèn trên tầng này để cô khỏi sợ khi thức dậy vào ban đêm.

Cô gái nhỏ trong phòng đợi rất lâu, đến khi cảm thấy dì Lâm đã ngủ say, cô khẽ mở cửa, bước đi trong ánh sáng từ hành lang đến chỗ cầu thang.

Dưới tầng một tối om. Nhưng dù sợ hãi, cô cũng không còn mè nheo như mọi khi. Cô gái siết chặt tay, nhẹ nhàng đi xuống lầu. Cầu Cầu vừa về chuồng, ngửi thấy mùi của cô lại chạy đến bầu bạn như lúc nãy.

Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì. Hồi mới tỉnh lại sau vụ tai nạn, Phó Kính Thâm thậm chí còn không sống ở biệt thự. Ngoài mối quan hệ vợ chồng hợp pháp, nếu xét kỹ ra, họ còn chẳng phải là một cặp đôi đúng nghĩa.

Cuộc sống về đêm ở Vịnh Tiểu Dạ vẫn tiếp diễn.

Đám người Sở Cựu đều là công tử nhà giàu, rất nhiều tiền và chi tiêu cũng rất phóng khoáng. Thấy không khí vui vẻ, anh ta hào phóng gọi rất nhiều loại rượu nổi tiếng. Vịnh Tiểu Dạ tập trung nhiều người giàu có và biết hưởng thụ, vì vậy nơi đây cũng có nhiều thứ tốt, cả rượu lẫn người.

Chỉ một ly rượu màu xanh đậm nhỏ xíu vừa rồi Tiêu Tâm Vũ muốn đưa cho Phó Kính Thâm đã có giá trị bằng số tiền mồ hôi nước mắt mà đám phụ nữ sau lưng phải vất vả kiếm trong mười năm.

Phó Kính Thâm vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không để lộ cảm xúc. Kiểu người này đã quen với việc lừa gạt, tâm tư thâm sâu, người thường gần như không thể nhìn thấu. Tiêu Tâm Vũ biết mình cũng không có khả năng đó, nhưng cô hiểu rằng nếu Phó Kính Thâm không thích, không cho phép, cô ta đã chẳng có cơ hội ở đây lâu đến vậy.

Cô gái không ngừng tự trấn an mình, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.

Sở Cựu bảo cô ta ngồi cạnh Phó Kính Thâm, nhưng cô ta lại nghĩ đến Lương Tri. Sau ba năm bắt chước, cô ta hiểu Lương Tri còn hơn cả chính mình. Cô ta biết, nếu Lương Tri ở đây, chắc chắn sẽ không ngồi gần Phó Kính Thâm như thế. Vì vậy, cô ta mỉm cười với người đàn ông bên cạnh, rồi tự nhiên ngồi cách anh hai ghế.

Phó Kính Thâm nhướng mày, không nói gì.

Chu Tĩnh Hàng lại không hiểu nổi. Anh ta nghĩ thầm cô gái này ngốc hay sao, cơ hội hiếm có thế mà còn giả vờ đứng đắn làm gì, giả vờ cho ai xem chứ.

Sở Cựu cười hì hì tiến lên khuấy động không khí: "Tiêu đại mỹ nữ, có biết hát không? Hát một bài cho mọi người nghe đi?"

Tiêu Tâm Vũ cúi đầu giả vờ thẹn thùng, lén liếc nhìn Phó Kính Thâm. Cô ta thấy anh không nhìn mình mà chỉ thản nhiên vắt chân hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác.

Tiêu Tâm Vũ cắn môi, hạ quyết tâm, nhận lấy micrô Sở Cựu đưa cho.

Sở Cựu và bạn bè trong những dịp thế này thích nghe những bài hát nhảm nhí, không đứng đắn. Tuy nhiên, bài hát Tiêu Tâm Vũ chọn lại rất trong sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!