Chương 26: Vịnh Tiểu Dạ

Editor: Đào

"Anh Thâm, Vịnh Tiểu Dạ, có đến không?"

Chiều tối, khi Phó Kính Thâm tan làm, Lương Tri đã cày phim hơn một tiếng đồng hồ nên cả người đều lười biếng.

Cầu Cầu ăn no nê rồi tự mình nằm lăn trên tấm thảm mềm mại ngoan ngoãn ngủ, lúc Lương Tri lên lầu tìm, nó vẫn chưa thức giấc.

Cô ôm bé con trong lòng, đi về phía phòng làm việc. Phó Kính Thâm đã tắt máy tính, thu dọn đồ đạc đứng đợi sẵn một bên, trên tay còn xách chiếc ba lô mà buổi trưa cô đeo đến trường.

Lúc xuống lầu, cô bước chân nhẹ nhàng, sợ làm Cầu Cầu thức giấc nên nói chuyện cũng là tiếng thì thầm: "Cầu Cầu ngủ rồi."

Phó Kính Thâm mím môi, nhóc con này được chăm sóc rất tốt, bây giờ lớn hơn hẳn lúc mới về. Cô dùng hai cánh tay thon thả ôm nó, càng khiến cả người cô trông nhỏ nhắn hơn.

Anh gật đầu, bước tới đưa tay ra. Lương Tri ngước mắt ngơ ngác nhìn anh, không hiểu ý anh là gì.

Giọng người đàn ông trầm trầm, đưa tay nhéo nhéo má mềm mềm của cô, nhàn nhạt nói: "Để anh ôm nó, dạo này nó nặng lắm đấy."

Cô đã hiểu ý anh, cô gái khẽ đỏ mặt, nhìn anh với ánh mắt ngập tràn ý cười, tự nhiên đặt Cầu Cầu vào lòng anh.

Cầu Cầu nhỏ nhắn trắng phau vừa được Phó Kình Thâm đón lấy, mí mắt đang cụp xuống lén mở ra trong chốc lát, nhìn người đàn ông đang ôm mình rồi lại ỉu xìu cụp mắt xuống.

Phó Kính Thâm khẽ hừ một tiếng, không thèm để tâm.

Hai người vừa ra khỏi văn phòng, không ít người đã ngạc nhiên nhìn theo. Lương Tri tay không chẳng cầm gì, còn Phó Kính Thâm bên cạnh cô thì giống như một ông bố đảm đang, vừa xách túi vừa bế "con", trông rất dịu dàng và chu đáo.

"Làm sao đây, tôi phải rút lại lời nói trước kia thôi, dù tính tình giám đốc Phó có tệ đến đâu thì người tôi muốn lấy nhất vẫn là anh ấy!"

"Trông thế này thì tính tình đâu có tệ, chắc là chỉ với người mình thích thôi."

"Không, có lẽ giám đốc Phó vốn dĩ không coi nhân viên trong công ty là người."

"Đúng vậy."

"Là người không được coi là người, tôi hy vọng cô tiên nhỏ này ngày nào cũng đến công ty, mỗi lần cô ấy đến thì tâm trạng giám đốc Phó lại cực kỳ tốt, chúng ta cũng dễ thở hơn!"

Chiếc xe tiến về biệt thự trên núi. Khi ở bên Lương Tri, Phó Kính Thâm luôn tự mình lái xe. Trong không gian riêng tư này, anh không muốn có người khác làm phiền.

Trước đây, thói quen lái xe của Phó Kính Thâm không được tốt cho lắm. Hễ anh đạp ga, cả Càn thị không ai dám lại gần anh. Thậm chí những người có chút tinh ý đi trên đường phố, khi thấy chiếc xe này đều tự động né xa cả chục mét để giữ an toàn cho bản thân.

Nhưng giờ Lương Tri đang ngồi trên xe, anh chủ động đi chậm lại, không còn phóng nhanh bạt mạng như khi đi một mình nữa. Anh không cho phép cô xảy ra bất cứ tai nạn nào, dù chỉ là một sơ suất nhỏ, bởi nó cũng có thể khiến anh phát điên.

Sau bữa tối, Lương Tri cùng Cầu Cầu ra ngoài đi dạo. Phó Kính Thâm đi theo sau xách đồ ăn vặt và nước uống, phòng khi tiểu tổ tông kia khát hay thèm.

Cuối tháng tám trời nóng nực, may mà biệt thự nằm trên sườn núi, nhiệt độ dễ chịu hơn trong thành phố nhiều. Hai người một chó đi được một đoạn ngắn, cách đó không xa là món quà Phó Kính Thâm đã tặng cô ba năm trước.

Một khu vui chơi được thiết kế riêng, đẹp như mơ, mọi thứ bên trong đều hiện đại nhất, nhưng đã ba năm trôi qua mà Lương Tri vẫn chưa đến đó một lần.

"Dì Lâm nói khu đó cũng là của anh à?" Lương Tri nhìn căn nhà nhỏ mái nhọn màu hồng cách đó không xa, rồi chỉ tay hỏi.

Phó Kính Thâm liếc nhìn, cúi đầu, môi cong lên: "Của em."

Lương Tri quay đầu lại nhìn anh, đôi mắt hạnh tròn xoe ngây thơ: "Khi nào anh rảnh, chúng ta đến đó chơi được không?"

"Nếu em muốn đi thì lúc nào cũng được."

Lương Tri cười ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại vừa ngại vừa háo hức. Chú chó Cầu Cầu đã quen thuộc với khu vực quanh biệt thự. Dường như biết được "chỗ dựa xinh đẹp" của nó có vị trí đặc biệt trong lòng người đàn ông, nó trở nên ngang tàng hơn hẳn. Chỉ chạy vài bước là nó đã chiếm lấy một khoảng đất, rồi dùng đôi chân ngắn cũn tung tăng chạy loạn khắp nơi. Khu vực nửa sườn núi này hoàn toàn là lãnh địa của Phó Kính Thâm, chưa được quy hoạch thành khu dân cư, nên chỉ có duy nhất nhà của họ.

Dọc đường không gặp người lạ nên Lương Tri tháo dây, để Cầu Cầu thoải mái chạy nhảy trên thảm cỏ xanh mướt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!