Chương 24: Để anh làm cho

Edit: Đào

"Anh về rồi à?"

Dì Lâm mím môi cười khẽ, cũng không làm phiền đôi vợ chồng son đang ríu rít trêu ghẹo nhau, bà bế con chó nhỏ Pomeranian đi vào biệt thự.

Dù có ghét con chó này đến mấy, chỉ cần đó là thứ khiến Lương Tri vui, Phó Kính Thâm vẫn sẵn lòng chiều theo.

Ngay tối hôm mua chó về, anh đã cho người sắp xếp một chỗ ở tử tế trong biệt thự cho nó.

Lúc này, Lương Tri ngồi trước ổ chó xinh xắn đáng yêu, ánh mắt nhìn anh cũng khác đi đôi chút. Phó Kính Thâm rất hưởng thụ điều đó, lười biếng dựa sang một bên, ung dung ngắm cô chơi với chó.

Sau khi về nhà, Lương Tri tắm rửa rồi thay chiếc váy liền màu rượu vang. Màu váy đậm làm nổi bật làn da trắng trẻo của cô. Tóc mới sấy được nửa, cô đã sốt ruột chạy ra chơi với chó.

Nhưng Phó Kính Thâm vẫn nhớ cô đang trong kỳ kinh nguyệt, tóc không khô dễ bị cảm. Anh cau mày nhìn mái tóc đen còn ướt của cô, bất đắc dĩ lấy máy sấy trong phòng tắm ra. Trong khi Lương Tri ôm chó nghịch ngợm trên sofa, anh đứng phía sau, những ngón tay thon dài khẽ luồn vào mái tóc đen mượt như mực, chậm rãi, tỉ mỉ sấy khô từng chút một cho cô.

Tuy nhiên trong lòng anh lại ghét con vật nhỏ mà cô ôm trong tay thêm vài phần.

Lương Tri chơi với nó một lát rồi quay sang hỏi anh: "Lần trước còn chưa bàn xong, chúng ta gọi nó là gì giờ?"

Phó Kính Thâm trong lòng hừ lạnh một tiếng, con vật nhỏ này có cần đặt tên gì đâu, nhưng cô gái quay người nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy hy vọng, anh khẽ nghẹn họng, rồi gắng gượng nghĩ ra một cái tên hơi đàng hoàng chút: "Gọi là Cầu Cầu nhé."

"Cầu Cầu, được được." Lương Tri gật đầu, xoa xoa cái đầu lông xù của Cầu Cầu: "Bé con, em tên là Cầu Cầu nhé."

Cầu Cầu "gâu" một tiếng, vẫy mạnh đuôi về phía Phó Kính Thâm.

Người đàn ông vẫn chưa ngừng tay sấy tóc cho cô, nhưng khóe mắt đã hiện lên nụ cười. Cô bé ngây thơ của anh nào biết được, cái tên chính thức của Cầu Cầu thật ra là "Tiểu Hỗn Cầu".

Tiểu Hỗn Cầu cũng không làm anh thất vọng, sau vài ngày được nuôi trong biệt thự, nó dần trở nên gan dạ hơn, chạy nhảy khắp nơi, kéo Lương Tri nghịch ngợm cùng nó, khiến cô cũng trở nên năng động hơn hẳn.

Mỗi khi Phó Cẩn Thâm ngồi trong văn phòng, tranh thủ chút thời gian rảnh giữa đống công việc bận rộn, anh thường mở điện thoại xem video dì Lâm gửi cho anh.

Trong video, thiếu nữ mặc chiếc váy nhỏ xinh xắn, thoải mái chơi đùa hết mình với Tiểu Hỗn Cầu trên bãi cỏ trước cửa biệt thự, thỉnh thoảng quay lại nhìn máy quay, vô tình mỉm cười ngọt ngào, khiến trái tim anh cũng mềm nhũn theo.

Nhiều nhân viên của tập đoàn Phó thị đã nhận ra, gần đây tâm trạng Phó thiếu dường như tốt hơn hẳn, người vốn không thích cười, giờ lại thỉnh thoảng ngồi họp vẫn thoáng nở nụ cười thỏa mãn một cách kỳ lạ.

Thậm chí các kế hoạch đề án cũng dễ dàng được thông qua hơn nhiều.

Dạo này tuy anh vẫn chưa sống hẳn trong biệt thự, nhưng số lần về nhà ăn cơm nghỉ ngơi đã nhiều hơn.

Mỗi lần về, xe chậm rãi dừng trước cổng biệt thự là anh có thể nhìn thấy cô gái nằm lười trên xích đu trong sân, trong lòng ôm một cục trắng tinh nhỏ xíu.

Nhóc con nghe tiếng xe quen thuộc, phản ứng còn nhanh hơn cả cô, biết là ông chủ nắm quyền sống chết của mình đã về, liền nhảy khỏi lòng cô gái, chạy tới hàng rào, vẫy đuôi với anh.

Khi cô vừa ngồi dậy, anh đã đi tới trước mặt cô, đưa tay khẽ nhéo cằm cô, nhẹ nhàng nói: "Vào trong ăn cơm thôi."

Trưa nay anh về hơi muộn, dì Lâm sợ cô đói nên đã cho cô ăn trước, cô mới mở mắt ra, ngơ ngác bị anh nhéo cằm, mềm mại đáp: "Em vừa ăn xong rồi."

Anh nhướng mày: "Ăn thêm với anh một chút."

Lương Tri nhìn anh, ngoan ngoãn gật đầu.

Phó Kính Thâm cảm thấy những ngày như thế này thật ấm áp, trước đây anh chưa bao giờ thấy một mình có gì cô đơn, nhưng sau khi có cô bên cạnh, anh mới nhận ra, ăn cơm mà không có cô ở bên thì mọi thứ đều nhạt nhẽo, chẳng còn thú vị gì.

Khi anh không có ở biệt thự, Lương Tri thỉnh thoảng cũng tới công ty tìm anh.

Nhiều người ở phòng thư ký đều để ý, thời gian gần đây khi Phó thiếu tới công ty, thỉnh thoảng anh sẽ mang theo hai ly trà sữa. Nếu hôm đó mang trà sữa, chẳng bao lâu sau, cô gái xinh đẹp bí ẩn kia sẽ chạy tới văn phòng, ở đó nửa buổi, rồi cùng anh tan làm ra về.

Mọi người không tránh khỏi ngầm bàn tán: "Phó thiếu cũng tình cảm thật nhỉ, bao lâu rồi mà vẫn chưa đổi người khác..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!