Chương 22: Đau

Editor: Đào

Beta: Đào

"Phó tiên sinh, anh nói dối..."

Tiết trời cuối tháng bảy nóng như thiêu như đốt, điều hòa trong căn hộ được bật hết công suất, Lương Tri bọc trong chiếc chăn lớn yên tâm cuộn tròn trên giường.

Trên chiếc ghế sô pha cách đó không xa, Phó Kính Thâm mặc áo ngủ bằng tơ lụa màu xanh đen, chất vải quý giá, thoạt nhìn thập phần sang trọng, giống như đồ các công tử thích mặc.

Sô pha trong phòng ngủ thật ra cũng rất lớn, nhưng mà thân hình người đàn ông cao lớn, lại thường xuyên tập luyện, nằm trên sô pha nhìn có chút ủy khuất.

Một tay anh gối sau đầu, tay khác tùy ý đặt trên bụng, trong căn phòng ngủ to như vậy, có thêm một người cùng hô hấp, Lương Tri cảm thấy vô cùng yên tâm.

Cô vừa khóc một trận, người đàn ông ôm cô dỗ hồi lâu, vì để dời đi lực chú ý của cô, anh ngồi ở đầu giường, lấy tấm chăn giày đắp lên người cô, kể cho cô nghe những câu chuyện anh gặp trên thương trường mấy năm nay.

Trước kia nếu Lương Tri nói không ngủ, Phó Kính Thâm nhất định là t*nh tr*ng lên não, không nói hai lời mà ném cô lên giường, hung hăng đè dưới thân mà bắt nạt, bắt nạt mấy lần cho đến khi cạn kiệt sức lực, tự nhiên sẽ dễ dàng đi vào giấc ngủ, nhưng nếu dùng cách này thì buổi sáng ngày hôm sau khi tỉnh lại sẽ không tránh khỏi bị vật nhỏ trên giường tay đấm chân đá mấy cái.

Phó Kính Thâm trước kia chưa bao giờ trải qua việc kể chuyện cho người khác nghe trước khi ngủ, tuy anh khi còn nhỏ được nói là ngậm thìa vàng sinh ra, nhưng cha mẹ đều vô cùng bận rộn, căn bản không thể nào quan tâm đến anh chứ đừng nói đến việc kể chuyện cho anh nghe trước khi đi ngủ, bây giờ vì để dỗ cô, anh chỉ có thể vắt óc để biến mấy việc kinh doanh khô khan, khó hiểu thành câu chuyện thú vị và động lòng người, hy vọng cô không nghĩ đến mấy thứ sợ hãi nữa mà sẽ ngoan ngoãn nghe anh kể.

Lương Tri rất nể tình, cô gái thập phần hiếu kỳ ngồi nghe anh nói. Rốt cuộc thì chỉ số thông minh của Phó Kính Thâm hơn người, mặc dù có nhiều điều cô chưa từng tiếp xúc qua nên nghe không hiểu lắm, nhưng những ví dụ so sánh sinh động của anh hoàn toàn gợi lên hứng thù của cô.

Cô gái nhỏ nghe được nhiều điều hay, đôi mắt đầy sùng bái nhìn về phía người đàn ông trước mặt.

Dù nghe không hiểu nhưng cũng cảm thấy anh thật lợi hại! Chồng của cô, có vẻ là một người đàn ông đặc biệt xuất sắc!

Một lát sau, người đàn ông phát hiện cô gái nhỏ trong lồng ngực có chút buồn ngủ, nhìn cái đầu nhỏ đáng yêu của cô, anh cong cong khóe miệng, an ủi cô nằm xuống.

Sau đó anh nhẹ nhàng đứng dậy, khi anh quay người lại, sau lớp chăn, một bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy bộ đồ ngủ, trên mặt cô gái nhỏ đầy bất an xác nhận: "Phó tiên sinh, anh nói, anh sẽ ngủ ở sô pha......"

Dáng vẻ nhỏ nhắn của cô thật sự rất đáng yêu, bởi vì vừa khóc nên đuôi mắt còn hơi phiếm hồng, cô khẽ mím môi, ủy khuất nhìn anh, sợ anh để cô lại một mình.

Phó Kính Thâm không nhịn được khẽ cười ra tiếng, người vợ đáng yêu của anh cầu xin anh đừng đi như này, anh làm sao có thể đi được, bàn tay to lớn ấm áp phủ lên bàn tay mềm mại của cô, nặng nề bảo đảm: "Yên tâm, anh sẽ ngủ ở sô pha bên cạnh, em chỉ cần xoay người là có thể nhìn thấy anh, được không?"

Lúc này Lương Tri mới yên tâm gật đầu, ngoan ngoãn nói "Được."

Anh từ bên trái giường vòng qua bên phải, tầm mắt của người phụ nữ bé nhỏ phía sau vẫn luôn dính ở sau lưng anh, từ mép giường vẫn luôn nhìn theo tới sô pha.

Khi Phó Kính Thâm quay đầu lại, cô gái khẽ vùi vào trong chiếc chăn mềm mại, nhưng ánh mắt ngượng ngùng nhìn chằm chằm vào anh khi nãy vẫn bị người đàn ông bắt trọn.

Tâm trạng anh cực tốt, bất kỳ người đàn ông nào cũng thích cảm giác người phụ nữ của mình hoàn toàn phụ thuộc vào mình, ngay cả người cao ngạo như Phó thiếu cũng không phải ngoại lệ.

"Anh thật sự không đi, ngoan ngoãn ngủ đi." Trong phòng ngủ tĩnh lặng, thanh âm tràn ngập từ tính vang lên. Ngay từ đầu Lương Tri đã giả bộ ngủ, nhưng nghẹn nửa ngày, vẫn không nhịn được mà đáp lại anh, đầu nhỏ nhúc nhích, cả khuôn mặt đỏ bừng.

Trong bóng đêm, cô trợn tròn mắt nhìn trộm anh, rèm cửa chỉ kéo một nửa, ánh trăng mỏng manh ngoài cửa sổ chiếu vào quanh thân người đàn ông, Lương Tri có thể nhìn thấy lồng ngực anh phập phồng, một cảm giác đặc biệt an toàn bao quanh cô.

Cô nắm góc chăn, thi thoảng liếc nhìn anh một cái, cơn buồn ngủ dần dần đánh úp, lông mi mềm mại khép lại, lúc ngủ, khóe môi cô cũng hơi cong cong.

Nửa đêm trước cô ngủ rất ngon, nhưng nửa đêm về sáng thì không mấy dễ chịu.

Trên giường lớn có một hòn núi nhỏ nhô lên, cô gái nhỏ cuộn tròn, khuôn mặt căng chặt, bờ môi mềm mại cũng mím chặt lại, tựa hồ như đang chịu đựng cái gì đó.

Một lúc lâu sau, đôi lông mày thanh tú nhăn lại, giữa trán cũng xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, nửa đêm tỉnh lại, giữa môi cô gái nhỏ khẽ thốt ra ra âm thanh mỏng manh: "Phó tiên sinh..."

Từ trước đến nay Phó Kính Thâm luôn ngủ không sâu, huống chi còn ngủ cùng phòng ngủ chính với Lương Tri, anh lo lắng nửa đêm nếu cô tỉnh lại sẽ sợ hãi nên vẫn luôn không thể đi vào giấc ngủ, chỉ nằm trên sô pha nhắm mắt dưỡng thần.

Giờ phút này tuy cô vô thức kêu một tiếng rất nhẹ, nhưng anh vẫn lập tức mở hai mắt.

Đến khi anh ngồi dậy, Lương Tri đang xoay người, dường như trong miệng còn không ngừng nói ra những âm thanh nhỏ bé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!