Editor: Đào
Beta: Đào
Ban đêm thật yên tĩnh, Phó Kính Thâm có thể nghe thấy rõ ràng từng cử động của Lương Tri bên trong. Anh đứng canh giữ trước cửa phòng tắm, tiếng nước chảy chậm rãi quanh quẩn bên tai, hình ảnh cô gái tắm rửa hiện lên trong đầu anh dần dần rõ ràng, th*n d*** người đàn ông bất đắc dĩ nóng lên.
Tim đập càng ngày càng mãnh liệt, hơi thở càng ngày càng thô, nhưng anh vẫn đứng canh giữ trước của không hề rời đi.
Trong phòng tắm to như vậy chỉ có một mình Lương Tri, cô không nhịn được lại miên man suy nghĩ, tưởng tượng đến đoạn phim đáng sợ kia, trong lòng liền sợ hãi. Cô nghiêng người nghe âm thanh ngoài cửa, dường như không nghe được động tĩnh của Phó Kính Thâm, lo sợ biến mất, nhỏ giọng cẩn thận gọi một câu: "Phó tiên sinh, anh ở đâu?"
"Ừ, đừng sợ." Phó Kính Thâm cố gắng áp xuống cảm giác khô nóng, trả lời cô.
Mới qua nửa phút, cô lại không yên tâm hỏi lần nữa: "Phó tiên sinh? Anh còn ở đó không?"
"Anh đây."
Lương Tri lại yên tâm, động tác không còn lề mề như trước nữa. Phó Kính Thâm nghe thấy tiếng nước bên trong ngừng lại, hầu kết không nhịn được mà di chuyển.
Sau đó, âm thanh mềm mại của cô gái cách cách cửa kính kia chậm rãi vang lên: "Phó tiên sinh, em tắm xong rồi...... Cái đó, quần áo......"
Phó Kính Thâm rũ mắt nhìn áo sơ mi trắng bao lấy nội y bên trong, nặng nề nói: "Mở cửa."
Giây tiếp theo, cửa kính khẽ mở, ánh đèn ấm từ khe cửa chiếu ra, cánh tay thiếu nữ trắng nõn mảnh khảnh còn mang theo bọt nước run rẩy duỗi ra.
Ánh mắt người đàn ông ảm đạm, giơ tay đặt quần áo vào tay cô, bàn tay to lớn khẽ chạm vào cánh tay non mềm kia.
Đôi bàn tay lớn nhỏ khẽ tiếp xúc trong nháy mắt, trái tim cả người bên trong lẫn bên ngoài đều không khống chế được mà đập thình thịch.
Lương Tri vội vàng rụt tay lại, người đàn ông đứng đó ngừng thở.
Nhưng bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm đã kịp giữ tay cô lại, Lương Tri xấu hổ cố gắng rút lại vài lần nhưng đều không được.
Hai người cứng đờ đứng yên tại chỗ, không khí yên tĩnh tràn ngập ái muội.
Sau một lúc lâu, Phó Kính Thâm mới buông tay cô ra, tay đưa lên khóe môi ho nhẹ vài tiếng. Anh cố nén thân thể khô nóng mà đưa tay ra đóng cửa lại giúp cô.
Ánh đèn bị ngăn cách phía sau cánh cửa.
Mà giờ phút này Lương Tri ở phía sau cánh cửa, trong đầu toàn xúc cảm của bàn tay khiến người ta mặt đỏ tim đập vừa rồi, giờ cô chỉ biết thẹn thùng, cái gì mà sợ hãi đều bị ném sau đầu cả rồi.
Cô gái sau cửa kính đứng yên, rũ mắt nhìn chằm chằm áo sơ mi trắng trong tay, nhưng trong đầu lại toàn là khung cảnh vừa rồi.
Đến khi cô khôi phục tinh thần thì đã đứng ở đó được một lúc lâu rồi. Phó Kính Thâm lo lắng cô ở bên trong xảy ra chuyện, nhịn không được hỏi câu: "Tri Tri?"
"Dạ." Lương Tri vội vàng lên tiếng, giọng nói còn mang theo chút làm nũng mà chính cô cũng không phát hiện ra, "Xong ngay đây ạ."
Không miên man suy nghĩ nữa, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng thay quần áo rồi đi ra ngoài. Nhưng càng vội vàng càng dễ xảy ra sự cố.
Phó Kính Thâm biết da mặt cô mỏng nên đã quấn áo sơ mi bên ngoài đồ lót. Lúc Lương Tri tìm kiếm cầm không chắc, áo ngực màu hồng nhạt bị cô làm rơi xuống đất.
Thời điểm cô đi ra trên người còn chưa khô nên sau khi đứng cạnh cửa một lúc lâu, mặt đất cũng đã ướt. Chiếc áo với đường viên tinh xảo rơi xuống, trong nháy mắt bị ướt một bên.
Lương Tri ngẩn ra, vội vàng cúi xuống nhặt lên. Nhưng áo đã ướt, dù là nước sạch đi chẳng nữa thì lúc này cũng không thể mặc được nữa rồi.
Cô nhìn áo ngực trên tay, vòng ren bằng lụa phác họa ra vòng cung gợi cảm, là màu hồng cô thích, ngay cả kích cỡ... cũng vừa khít.
Nghĩ vậy, theo bản năng cô cúi đầu liếc nhìn "anh chị em" trước ngực mình. Phó Kính Thâm dường như hiểu rõ "nó" như lòng bàn tay, cô đỏ mặt, tim đập càng lúc càng nhanh.
Cô không dám yêu cầu Phó Kính Thâm mang cho cô một cái khác. Sự kiện vừa rồi đã đủ xấu hổ rồi, nếu bây giờ lại gọi anh, cô thật sự là muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!