Editor: Đào
Beta: Đào
Hai người vừa đi vừa nháo, Lương Tri như một đứa trẻ nghịch ngợm, Phó Kính Thâm cũng kệ cô, để cô huyên náo nghịch ngợm.
Khi đến dưới cửa chung cư, Lương Tri vẫn đang trong trạng thái cười đến ná thở.
Phó Kính Thâm nhìn chằm cô gái nhỏ đang cười toe toét, hôm nay cô cười còn nhiều hơn tổng số lần cô đã cười trong ba năm qua.
Căn hộ của Phó Kính Thâm nằm trên tầng cao nhất của tòa chung cư, cửa sổ sát đất, tứ phía thông thoáng, cực kỳ giống với phong cách xa xỉ của anh.
Lương Tri đi theo anh, từ lúc bước vào thang máy, cô không ngừng nhìn trái nhìn phải. Thang máy được làm hoàn toàn bằng kính. Từ trên cao có thể ngắm toàn bộ cảnh đêm ở Càn thị, ánh đèn lấp la lấp lánh không khỏi làm Lương Tri ngẩn người: "Thật đẹp!"
Phó Kính Thâm cong môi cười, ngữ khí sủng nịch: "Nếu thích thì về sau tới đây nhiều một chút."
Lương Tri ngẩng đầu nhìn anh, hai má ửng hồng như cánh hoa hải đường, cô không nói gì, nhưng cũng không bài xích, thậm chí còn có chút chờ mong.
Trong khoảng thời gian ở bên Phó Kính Thâm, cô dần dần hiểu được cách đối xử của đàn ông này, ngoại trừ việc cô không được phép rời khỏi anh ra, còn lại những gì cô thích, chỉ cần cô muốn, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để thỏa mãn cô.
Cô dịu dàng cười với anh, rồi lại đưa mắt nhìn cảnh đẹp bên ngoài.
Phó Kính Thâm cảm thấy gần đây cô có vẻ thích cười, đặc biệt là bắt đầu cười với anh nhiều hơn, người đàn ông thầm nghĩ, nếu ký ức của cô không có cách nào khôi phục thì thật tốt.
Những người có thể ở nơi này đều là những người có tiền, tất cả trang thiết bị ở đây đều là loại tốt nhất, dù tầng có cao đến mấy thì trong chốc lát thang máy sẽ lên đến đó ngay. Đến lúc Phó Kính Thâm dắt Lương Tri ra ngoài, cô vẫn còn luyến tiếc khung cảnh tuyệt đẹp bên ngoài, Phó Kính Thâm buồn cười, đưa tay bóp bóp gương mặt mềm mại của cô, nhàn nhạt nói: "Căn hộ có cửa sổ sát đất, muốn ngắm thì lát nữa có thể ngắm tiếp."
Đôi mắt buồn buồn của Lương Tri lập tức bừng sáng, ánh mắt cô gái mang theo không ít chờ mong cùng sùng bái, Phó Kính Thâm thật sự bị ánh mắt này lấy lòng.
Hai người đi đến trước cửa căn hộ, Lương Tri ngoan ngoãn đứng đợi Phó Kính Thâm lấy chìa khóa ra, nhưng Phó Kính Thâm chỉ cần chạm vào khóa vân tay, cánh cửa từ từ mở ra.
Khi cửa được mở ra, bóng đèn trong nhà lập tức bật sáng, Lương Tri đứng ở cửa chuẩn bị thay giày, ánh mắt tùy ý rơi trên tủ giày bên cạnh, có vài đôi dép màu đen cùng kích thước được xếp ngay ngắn trên giá, cô nhìn vài lần cũng không thấy kiểu dáng dép của phụ nữ.
Hình như chưa từng có người phụ nữ nào từng tới căn hộ này, nhưng cô đã kết hôn với anh ba năm, chẳng lẽ ngay cả cô cũng chưa từng đến đây sao?
Lương Tri vẫn đang cúi người cởi giày, đôi giày còn mới, khóa hơi chật, cô lại cởi không thành thạo. Một chân cô đứng thẳng, một chân cong lên, nhưng làm cách nào cũng không cởi được. Cô có chút sốt ruột, trọng tâm đứng không vững, cả người nghiêng ngả sắp ngã.
Phó Kính Thâm đang đứng bên cạnh, cô gái tự nhiên bám lên cánh tay vững chắc của anh để giữ thăng bằng, nhưng người đàn ông lại rũ mắt nhìn chằm chằm vào mắt cá chân non mịn của cô, nụ cười dần tắt.
Ngay cả khi đèn ở huyền quan* mờ mờ ảo ảo, người đàn ông vẫn có thể nhìn thấy một vệt đỏ do giày cọ xát ở chân cô.
*Huyền quan: là khu vực gần cửa ra vào. Thường ở đó sẽ để tủ giày, dép.
Môi anh mím chặt, lông mày nhăn lại, cũng mặc kệ Lương Tri không cởi được khoá, anh khom lưng trực tiếp bế cô lên.
Lương Tri còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị anh ta bế vào trong nhà.
Đôi tay người đàn ông mạnh mẽ, Lương Tri lại nhẹ. Kể từ khi cô bị mất trí nhớ cũng đã được anh ôm mấy lần, cái ôm của anh thật ấm áp, tràn đầy cảm giác an toàn. Lương Tri không giãy dụa, để mặc anh tùy ý ôm, nội tâm tràn đầy tin tưởng, chỉ là cô gái da mặt mỏng, khuôn mặt ửng hồng: "Phó tiên sinh?"
Cô nhẹ nhàng gọi anh một tiếng, giọng nói mang theo chút nghi hoặc.
Phó Kính Thâm không trả lời, vẻ mặt lạnh tanh, không còn vui vẻ như khi chơi với cô vừa rồi.
Khi anh không cười, khuôn mặt tương đối lạnh lùng, lại có vài phần nghiêm túc, đầy sức uy h**p.
Trên thương trường, những người tâm lý yếu vừa thấy Phó thiếu Càn thị ra mặt, tự tin lập tức suy giảm, lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không chút độ ấm nào của anh, chắc chắn lập tức sụp y, sợ tới mức tè ra quần.
Người ngoài căn bản chưa từng thấy Phó Kính Thâm cười, họ đều cho rằng anh là Diêm Vương mặt lạnh, cực kỳ đáng sợ. Cho dù Lương Tri từng thấy anh ôn như dịu dàng đi nữa, giờ phút này ít nhất cũng có chút sợ hãi.
Cô trộm nhìn vẻ mặt của anh, rồi lại quay đầu vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc kia, không dám lên tiếng nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!