Editor: Đào
Beta: Đào
Càn thị căn bản là địa bàn của Phó Kính Thâm, máy bay trên trời tùy tiện rơi xuống một chỗ đều có thể là bất động sản của anh.
Chỗ hai người xem phim cách Phó thị không xa, Phó Kính Thâm có một căn hộ anh thường ở ở gần đó, nói là thường ở, cũng chỉ là so với mấy chỗ khác thì anh thường về đây hơn. Khi không về nhà, nếu không phải về biệt thự đối diện biệt thự Phó thị thì anh sẽ về đây.
Phó Kính Thâm từ sâu trong sương tủy đã chảy dòng máu tư bản, có tiền liền tùy hứng, sai sử người khác tuyệt đối không nương tay. Thời điểm này nhân viên văn phòng bình thường đã ngủ, hai người đứng ở ven đường, anh lấy điện thoại ra gọi cho Từ Cải, bảo người ta lái xe đến đón.
Lương Tri đứng chờ một bên, do dự một lát mới mở miệng hỏi anh: "Căn hộ cách đây có xa không ạ?"
Phó Kính Thâm rũ mắt nhìn cô, không biết ý cô là gì, chỉ cho rằng cô gái nhỏ mệt mỏi, muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, vẻ mặt anh dịu dàng, giọng điệu ấm áp: "Không xa, rất nhanh có thể về nhà rồi, đợi chút nữa Từ Cải sẽ đến đón chúng ta."
Lương Tri nhìn anh bấm điện thoại, sau khi suy nghĩ, cô quyết định giật giật ống tay áo anh, nhẹ giọng nói: "Nếu không còn xa nữa thì sao chúng ta không đi bộ về? Bây giờ muộn lắm rồi, mọi người đều đã ngủ, chúng ta không nên làm phiền anh ta như vậy."
Phó Kính Thâm đã quen sai sử Từ Cải, căn bản là vô nhân tính, theo bản năng anh định nói: không phiền, lương ngàn vạn một năm không phải lấy không. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, bàn tay vẫn đang nắm lấy áo anh, bộ dạng muốn bao nhiêu đáng yêu liền có từng đấy, cơ hồ như làm trái tim anh hòa tan thành một vũng nước.
Thế này cần gì đi xe nữa, gió đêm hiu hiu, mỹ nữ ở bên, lại đúng lúc nửa đêm. Đúng là thời điểm tuyệt cmn vời!
Người đàn ông nhướng mày, thầm mắng mình sống 28 năm lại chịu thua dưới tay một cô gái nhỏ. Anh lập tức cúp điện thoại, cũng mặc kệ người ở đầu dây bên kia còn buồn ngủ mà phải dậy thay quần áo.
Khóe môi anh cong lên, Lương Tri ngẩn người nhìn anh. Người đàn ông này vô cùng đẹp trai, khi không cười nhìn có chút đáng sợ, nhưng khi cười lên lại có thể khiến trái tim người ta đập rộn ràng. Chờ đến khi phản ứng lại, cô cuống quít rời mắt, tim đập rộn ràng, vội thu bàn tay đang nắm trên ống tay áo anh lại, không dám nhìn anh.
"Khẩn trương cái gì? Muốn nhìn thì cứ nhìn." Người đàn ông cười khẽ, mắt nhìn chằm chằm vào cô, tựa hồ như nhìn thế nào cũng không đủ, ánh mắt nóng bỏng tràn đầy yêu thương.
Lương Tri nào phải đối thủ của anh, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cả người đều không được tự nhiên: "Ai nha, đi mau đi mau, em buồn ngủ quá…"
Người đàn ông hưởng thụ bộ dạng làm nũng vô thức này của cô, đáy mắt toàn là ý cười.
Căn hộ nằm sau quảng trường, trên đường đi có rất ít người qua lại. Nhưng thành phố vào ban đêm vẫn vô cùng đẹp, ánh đèn lấp la lấp lánh.
Trong ký ức 18 năm của mình, Lương Tri là một đứa trẻ ngoan ngoãn, luôn tuân theo nội quy của trường và lời dạy của cha, cô chưa bao giờ về nhà muộn thế này.
Cô cũng chưa bao giờ biết rằng, thành phố ban ngày bận rộn phức tạp, ban đêm lại thanh tĩnh đến mức khiến người ta càng thêm yêu thích.
Phó Kính Thâm đi bên cạnh Lương Tri, anh có thể cảm nhận được tâm trạng cô gái nhỏ đặc biệt tốt.
Cô vui, anh càng vui hơn.
Đôi mắt hạnh của Lương Tri cong cong, cô gái nhỏ ham chơi, con đường bằng phẳng không đi lại vung chân chạy đến cái vách ngăn cao hơn mặt đường vài chục centimet, cười hì hì dang hai tay bước đi trên đó. Phó Kính Thâm đi theo sau cô, ánh mắt luôn nhìn theo thiếu nữ xinh đẹp phía trước.
Anh rũ mắt cười, lại lo lắng rằng cô đi không vững nên vội bước lên bên cạnh, đưa hai tay để sau lưng cô, sẵn sàng tiếp lấy cô bất cứ lúc nào. Gương mặt người đàn ông nhu hoà, giọng nói trầm trầm: "Vui lắm sao?"
"Dạ." Lương Tri gật gật đầu, trên đường không có ai nên cô không cần đeo khẩu trang, vì thế cô càng thoải mái hơn: "Thích ban đêm thanh vắng như vậy, cảm giác như toàn bộ thành phố đều thuộc về em, em cũng thuộc về toàn bộ thành phố."
Cô gái cảm thán một phen, Phó Kính Thâm sủng nịch bật cười, bất quá anh cũng không nói gì.
Nếu cô muốn, anh có thể cho cô toàn bộ thành phố, nhưng cô không thể thuộc về thành phố, chỉ có thể thuộc về anh thôi.
Cô vừa đi vừa mỉm cười, đầu ngửa lên thưởng thức đêm khuya yên tĩnh. Cô chỉ biết tung tăng nhảy nhót mà không thèm để ý dưới chân, mỗi bước cô đi đều làm anh lo lắng. Dù vách ngăn không cao nhưng trái tim Phó Kính Thâm vẫn như treo trên dây, thật sự lo lắng cô sẽ ngã xuống, vì thế anh bá đạo nắm lấy tay cô, làm điểm tựa cho cô, dù cô có đi nhanh hay ngã xuống anh cũng có thể bảo hộ cô chu toàn.
Lương Tri không hề quan tâm, bàn tay nhỏ bé mềm mại kệ anh nắm lấy. Càng đi, từng toà nhà cao chọc trời càng hiện ra rõ ràng. Toà cao ốc hướng ra mặt đường, trên đỉnh treo một bảng quảng cáo. Người được in trên đó vô cùng quen mắt.
Lương Tri ngây ngốc nhìn chằm chằm một lúc, nhìn mãi mới nhận ra bản thân mình. Sau hot search Weibo lần trước, đây là lần thứ hai Lương Tri chân chính cảm nhận được bản thân thật sự đã là một minh tinh.
Mỹ nhân trong poster thanh thuần mềm mại, mái tóc cũng được làm tinh xảo, cô nín thở nhìn hồi lâu, càng nhìn càng đắc ý, lại có chút thẹn thùng.
Cô mềm mại nói: "Phó tiên sinh, em kìa!" Giọng nói mang theo chút phấn khích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!