*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Đào
Beta: Đào
Tay Lương Tri bị Phó Kính Thâm nắm lấy, đã hơn một giờ kể từ lúc họ bắt đầu nắm tay nhau nhưng cô vẫn có chút không thoải mái, da cô mỏng, cũng chưa từng yêu ai.
Nơi hai người dùng cơm là một nhà hàng trên con phố sầm uất náo nhiệt nên họ quyết định đi dạo ở đây luôn, đường phố đông người qua lại, tựa như tất cả mọi người bị nhốt trong văn phòng cả ngày đều đổ ra đây.
Phó Kính Thâm trời sinh cao ngạo lạnh lùng, kỳ thật anh không thích những nơi đông người như thế này, nhưng anh biết Lương Tri bé nhỏ của anh sẽ thích, nên anh kiên nhẫn đi cùng cô.
Sau 6:30, từng đèn neon thi nhau sáng lên, như những ngôi sao được điểm xuyết trên bầu trời đêm, lập loè mê người.
Tiết trời cuối tháng 7 nóng như đổ lửa, ngồi trong quán có điều hòa mát mẻ, dễ chịu, nhưng ra ngoài sẽ được ông trời chào đón bằng cái nóng oi bức mới làm người ta chân chính cảm nhận được mùa hè.
Dòng người đi đi lại lại, một tay Phó Kính Thâm ôm hờ vai Lương Tri, ngăn cách cô khỏi đám đông một khoảng cách an toàn.
Còn Lương Tri thì quay đầu nhìn khắp nơi, hai mắt như phát sáng, cô thật sự đang vô cùng hưng phấn.
Đi được một đoạn, cô không khỏi cảm thấy có chút nóng, miệng cũng khô, quan trọng hơn là cô đã bị mùi hương ngọt ngào từ quán trà sữa thu hút.
Lương Tri liếc nhìn Phó Kính Thâm bên cạnh mấy lần, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Phó tiên sinh, anh có khát không?"
Ngụ ý là, cô đang khát, muốn uống trà sữa.
Phó Kính Thâm nhịn cười, không vạch trần cô, chỉ nắm tay cô đến quán trà sữa.
Sở dĩ Phó thiếu Càn bị hết người này đến người khác tranh giành trừ bỏ giàu có ra còn có một nguyên nhân nữa. Đó chính là khuôn mặt lạnh lùng đầy uy h**p kia, khuôn mặt này thật dễ khiến cho người ta mặt đỏ tim đập. Hai người sóng vai nhau đứng trước quầy, mấy nhân viên trong cửa hàng đều không nhịn được nhìn vài lần.
Nhưng sau vài lần nhìn, họ thấy cô gái nhỏ đeo khẩu trang bên cạnh người đàn ông trông có vẻ quen thuộc hơn, bất quá nhân viên cửa hàng cũng không nhận ra người trước mặt là một nữ minh tinh luôn xuất hiện trên các hot search của làng giải trí, chẳng qua là cảm thán, đa số người đẹp đều giống nhau.
"Tri Tri muốn uống gì?" Đôi môi mỏng của Phó Kính Thâm khẽ mở, nhìn cô đầy hứng thú.
Lương Tri mừng thầm, đôi mắt hạnh sáng lấp lánh, hai má ửng hồng, lông mày lộ ra vẻ hưng phấn: "Trà sữa chanh dây!" Cô dùng ngón tay thon dài chỉ vào menu, khóe miệng cong cong quay sang hỏi anh: "Anh uống gì?" Sau đó cô cúi đầu đầu nhìn chằm chằm menu, như muốn chọn thay anh.
Phó Kính Thâm mím môi: "Anh không uống."
"Anh không thích sao? Anh uống vị này được không?" Cô nhẹ nhàng hỏi ý kiến anh, còn đặc biệt tri kỷ nói: "Nếu anh uống không hết, em sẽ giúp anh uống!"
Lời nói của cô gái tràn ngập tính trẻ con, tâm tư muốn uống thêm một chút đều hiện lên trên mặt, thật sự quá đáng yêu. Phó Kính Thâm nhìn cô đầy sủng nịch, ngay cả nhân viên thu ngân cũng không nhịn cười được.
Lương Tri ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội.
Nhân viên bán hàng xoay người lấy đá, Phó Kính Thâm ngước mắt nhìn thoáng qua, nụ cười trên mặt tắt ngấm, giọng nói trầm xuống: "Không thêm đá."
"Được được."
Nhưng Lương Tri không chấp nhận. Vào giữa tháng bảy nóng nực như thế này, uống trà sữa mà không thêm đá thì có khác gì sống mà không thở đâu.
Cô vội vàng chào hỏi chị nhân viên trước mặt, cũng mặc kệ lúc trước mình sợ Phó Kính Thâm như thế nào, bây giờ lại dám làm trái ý anh. Cô mềm giọng nói: "Chị ơi, chị có thể cho thêm một chút mà." Cô giơ ngón trỏ ra, khuôn mặt đầy mong chờ.
Người làm dịch vụ đương nhiên biết xem mặt đoán ý, chỉ cần tiếp xúc một lát liền biết rằng mọi chuyện đều phải nghe theo vị tiên sinh bên cạnh này. Cô ấy nghiêng đầu nhìn sắc mặt Phó Kính Thâm, người đàn ông một chút tức giận cũng không có, đuôi lông mày nhiễm ý cười, vẻ mặt sủng nịch lại bất đắc dĩ nhìn Lương Tri lắc đầu.
Nhân viên bán hàng vừa nhìn liền hiểu, cô ấy lập tức mỉm cười nhìn Lương Tri, tay gắp mấy viên đá cho vào cốc trà sữa.
Càng ngày càng nhiều người đi trên đường, Lương Tri không thích đi mua sắm ở mấy trung tâm thương mại lớn mà chỉ thích đi dạo quanh những con ngõ nhỏ, Phó Kính Thâm kiên nhẫn đi cùng cô, ở bên cạnh bảo vệ cô.
Cô gái uống ngụm trà sữa mát lạnh nhưng vẫn cảm thấy hơi nóng, trên người vẫn đang mặc áo khoác của Phó Kính Thâm. Cho dù là kiểu mùa hè mỏng manh nhưng vẫn rất ngột ngạt. Lương Tri không kiên nhẫn cựa quậy thân mình, muốn cởi áo ra trả cho anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!