Chương 112: Ngoại truyện 16: Hôn lễ (Hoàn toàn văn)

Editor: Đào

"Anh đã có được cả thế giới của riêng mình."

Còn hai tháng nữa là đến đám cưới, Lương Tri bắt đầu công cuộc giảm cân ráo riết để trở thành cô dâu.

Ban đầu, Phó Kính Thâm muốn tổ chức hôn lễ sớm hơn để mọi người có thể thấy anh đã rước người phụ nữ mình yêu về nhà.

Nhưng nữ diễn viên Lương Tri lại vô cùng nghiêm khắc trong việc quản lý hình ảnh của bản thân nên cô đã kiên quyết đòi thêm hai tháng.

Phó Kính Thâm vừa bất lực vừa buồn cười. Trong thâm tâm, anh thấy cô đã đủ gầy và xinh đẹp rồi, nhưng cô gái nhỏ vẫn không nghe lời anh. Hằng ngày, cô đáng thương ôm lá rau xanh gặm, ai khuyên cũng không chịu ăn thêm.

Trẻ con bắt chước người lớn, thấy mẹ không ăn nhiều, Tri Duyệt cũng học theo.

Mỗi lần cho con ăn, Phó Kính Thâm lại đau đầu. Người lớn không nghe lời, trẻ con cũng không nghe lời. ố· Phó đưa thìa cơm thơm ngon đến miệng con gái, chỉ thấy con bé bĩu môi, quay mặt đi, giọng nói non nớt từ chối: "Không ăn thịt!"

"Con xem anh trai ăn này." Phó Tri Hành từ nhỏ đã rất kỷ luật, không hề kén ăn. Thấy ba gặp trở ngại khi cho em gái ăn, cậu bé cũng biết ra tay giúp đỡ. Nghe bố nói vậy, cậu lập tức dùng dĩa gắp một miếng thịt nhỏ cho vào miệng. Phó Kính Thâm hài lòng nhìn con gái: "Con thấy anh trai ngoan chưa? Tri Duyệt không ăn là sẽ không cao lên được đâu."

Dù hai đứa là sinh đôi, chào đời chỉ cách nhau vài phút nhưng không biết có phải vì con trai vốn dĩ cao hơn hay lý do nào khác mà hiện tại anh trai đã cao hơn Tri Duyệt cả một cái đầu, thân hình cũng to lớn hơn nhiều. Sự chênh lệch giữa hai anh em có thể nhìn thấy rõ rệt, Tri Duyệt đứng cạnh anh trai trông gần giống như Cầu Cầu.

Tri Duyệt có chút buồn bã, cô bé trông nhỏ xíu. Mỗi lần Phó Kính Thâm bế cô bé đều nhẹ nhàng như nhấc một chú gà con vậy. Cô bé ngẩng đầu nhìn anh trai, rồi lại nhìn mình, quay sang hỏi bố Phó với vẻ tội nghiệp: "Vậy Tri Duyệt không ngoan sao?"

Phó Kính Thâm suýt thì bật cười vì cô con gái bé bỏng này. Hóa ra nãy giờ anh nói một hồi, cô bé chỉ quan tâm đến chuyện đó. Anh mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của con gái rồi liếc nhìn Lương Tri đang cười trộm bên cạnh. Anh rất kiên nhẫn bón cơm lại cho con rồi dịu dàng dỗ dành: "Tri Duyệt ăn hết cơm là ngoan."

Tri Duyệt bĩu môi, trông rất tổn thương nhưng vẫn muốn cố gắng tranh luận một chút: "Nhưng mẹ cũng không ăn!"

Lương Tri đang vui vẻ xem Phó tổng bón cơm cho con gái, thế mà đột nhiên câu chuyện lại chuyển hướng, con gái lại bán đứng cô. Cô biết mình đã làm gương xấu nên có tật giật mình, khi thấy ánh mắt của chồng nhìn sang, cô xấu hổ cúi đầu gặm rau, không dám cười cũng không dám nói gì.

Phó Kính Thâm không thể làm gì được vợ nhưng con gái ở tuổi này còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện, ngây thơ như một tờ giấy trắng, chỉ cần nói vài câu là có thể lừa được.

Người đàn ông không biết xấu hổ hắng giọng, nghiêm túc nói với con gái trước mặt Lương Tri: "Mẹ không ngoan, tối nay bố sẽ phê bình mẹ."

Tri Nguyệt chớp chớp đôi mắt to tròn, đương nhiên không hiểu ẩn ý trong lời nói của bố. Bé nhìn mẹ rồi lại nhìn bố với vẻ mặt ngây thơ vô tội, sau đó rất lo lắng hỏi mẹ: "Bố mắng mẹ, mẹ có khóc không?"

Lúc này, Lương Tri đang lén lút trừng mắt nhìn anh qua đĩa rau củ trước mặt. Phó Kính Thâm nghiêng đầu nhìn cô với vẻ mập mờ, mặc cho cô trừng mắt, anh vẫn cười phóng túng: "Khóc chứ, bố mắng rất dữ, mẹ cứ khóc mãi thôi."

Tri Nguyệt hoảng sợ, bé không ngờ hậu quả của việc không ăn cơm lại nghiêm trọng đến thế, bố có thể mắng mẹ khóc được cơ đấy!

Thế là cô bé lập tức há miệng ăn hết cơm và thịt, má phồng lên, ăn rất chăm chỉ. Vừa ăn vừa không quên cầu xin cho người mẹ thân yêu của mình, giọng bé líu lo như mèo con: "Bố ơi, Tri Nguyệt ăn hết phần của mẹ luôn, bố đừng mắng mẹ nhé!"

Lương Tri cảm động vô cùng, cô mang thai mười tháng vất vả sinh cô bé này ra quả nhiên không uổng công!

Phó Kính Thâm cong môi, rút hai tờ khăn giấy lau sạch nước sốt dính trên miệng bé, đầy cưng chiều trả lời: "Được rồi được rồi, Tri Nguyệt ngoan ngoãn ăn cơm, bố không mắng mẹ, bố sẽ yêu thương mẹ thật tốt."

"Dạ!" Cái đầu nhỏ của cô bé ngốc nghếch gật lia lịa, như sợ bố đổi ý, bé bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Trên bàn ăn, mặt Lương Tri đã đỏ bừng, cô nhai rau củ trong miệng nghe rõ cả tiếng, tức giận vì người đàn ông không biết xấu hổ này. Sao anh có thể nói những lời đó trước mặt con cái chứ! Lương Tri bực bội, dùng chân giẫm mạnh lên mu bàn chân anh.

Đường đường là Phó thiếu tung hoành thương trường, khiến người ta khiếp sợ, vậy mà lại bị người ta giẫm lên chân, còn nở nụ cười gian trá đầy mãn nguyện, vẻ mặt hưởng thụ vô cùng.

Một tuần trước hôn lễ, cả gia đình đã sang nước ngoài.

Thành Tiểu Sương và Tưởng Chanh Chanh cũng đi cùng cô. Trong khi Phó Kính Thâm bận rộn chuẩn bị những chi tiết lặt vặt cho hôn lễ, Lương Tri lại thong dong dẫn hai con cùng hai cô bạn thân vui vẻ uống trà chiều trong trang viên.

Vừa đến nơi, Tưởng Chanh Chanh đã không ngừng "chậc chậc" cảm thán: "Người đàn ông nhà cậu đúng là hào phóng, chọn nơi này để tổ chức đám cưới. Lương Tri, cậu có biết chỗ này đáng giá bao nhiêu không?"

Lương Tri lắc đầu, những chuyện này xưa nay cô không quản, cũng không hỏi. Phó Kính Thâm lo liệu tất cả, cô không cần phải bận tâm.

Tưởng Chanh Chanh dùng ngón tay ra hiệu một con số: "Số này, chỉ riêng tiền thuê mấy ngày đã bằng số đó rồi. Nhưng tớ nghe Sở Cựu nói, người đàn ông của cậu đã mua cả chỗ này à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!