Chương 111: Ngoại truyện 15: Tiểu Phó tổng

Editor: Đào

"Ôi... tiểu Phó tổng!!"

Hai đứa trẻ hơn một tuổi ngoài việc có thể nói trôi chảy từ "bố" và "mẹ" thì giờ đây cũng đã dần có thể líu lo nói được những câu ngắn.

Phó Tri Hành nói được nhiều và dài hơn em gái, nhưng tính cách cậu bé trầm lặng, không sánh được với cô em gái nhỏ líu lo như chim chích. Dù có thể dùng câu dài để diễn đạt nhưng cậu không thường nói chuyện, cả người vô cùng tĩnh lặng.

Còn cô bé Tri Duyệt cứ lẽo đẽo theo sau thì lại khác. Hàng ngày cô bé dường như có vô vàn điều để nói, lặp đi lặp lại vài câu ngắn mà không hề thấy chán.

Khi biết nói, cô bé càng dễ dàng làm nũng hơn. Thêm vào đó, Phó Kính Thâm chiều chuộng không có chút nguyên tắc nào, Lương Tri cũng là một người ôn hòa, không nóng nảy nên cô bé Tri Duyệt trước mặt ba mẹ giống như một chú chim sẻ nhỏ hiếu động, vừa bám người vừa đáng yêu.

Phó Tri Hành có nếp sinh hoạt rất quy củ. Cậu bé từ nhỏ dường như đã rất nghiêm khắc với bản thân, không bao giờ thức khuya hay ngủ nướng, vì thế mỗi ngày cậu đều dậy sớm hơn em gái một hai tiếng.

Phó Tri Hành dậy sớm, được dì Lâm chăm sóc, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi thay một bộ áo sơ mi và quần yếm gọn gàng, trông hệt như một hoàng tử nhỏ. Sau đó, cậu ngoan ngoãn ăn sáng, ăn xong lại im lặng trở về phòng Phó Kính Thâm đã chuẩn bị cho cậu, chuyên tâm nghiên cứu kỹ thuật đua xe.

Sở thích của cậu bé hoàn toàn giống Phó Kính Thâm. Từ nhỏ, Phó Kính Thâm đã nghiên cứu những thứ này nên mua cho con trai toàn là những sản phẩm tốt nhất. Phó Tri Hành tháo lắp rất nhanh, tháo xong lại có thể tự mình lắp lại. Khi gặp phải khó khăn với những món đồ phức tạp hơn một chút, Phó Kính Thâm cũng chỉ dẫn vài điều. Cậu bé Phó Tri Hành nhỏ tuổi cảm thấy bố là một người tài giỏi và phi thường, cậu cũng muốn trở thành người như bố, vì vậy khi nghiên cứu cậu càng thêm tập trung.

Cô em gái thì hoàn toàn trái ngược với cậu bé, ngoài việc thích làm đẹp, thích nũng nịu và thích nghịch ngợm ra, cô bé dường như chẳng có sở thích đặc biệt nào khác.

Mặc kệ cả căn phòng đầy quần áo đẹp và váy công chúa của mình, cô bé cứ chạy vào phòng thay đồ của Lương Tri. Ở đó có rất nhiều bộ lễ phục lấp lánh, những thứ mà cô gái nhỏ ở tuổi này nhìn thấy là mê mẩn. Cô bé thường lén mặc váy của mẹ, sau đó tốn rất nhiều sức để di chuyển một chiếc ghế nhỏ, nhón chân lên bàn trang điểm của mẹ để lấy mỹ phẩm ra chơi.

Hầu hết thời gian, khuôn mặt cô bé lem luốc đủ màu đỏ đỏ vàng vàng, khiến Lương Tri cười đến không thở nổi, Phó Kính Thâm cũng chỉ biết lắc đầu bất lực, sau đó bế tiểu tổ tông vào phòng tắm để rửa sạch.

Cô bé không chịu thua, hỏi ba: "Bố ơi! Tri Duyệt có xinh không ạ!"

Giọng cô bé như tiếng mèo kêu, Phó Kính Thâm nhịn cười một lúc lâu, cuối cùng không kìm được mà bật cười: "Xinh, xinh lắm, công chúa nhỏ của bố xinh nhất."

Cô bé Tri Duyệt cảm thấy rất tự hào và tự tin, buổi tối cứ làm loạn đến nửa đêm không chịu ngủ. Lần đầu tiên Lương Tri nhận ra việc khuyên người khác đi ngủ sớm lại khó đến thế, gần như phải đấu trí đấu dũng với cô bé. Nghĩ lại, ngày xưa Phó Kính Thâm cũng đã vất vả dỗ dành cô đi ngủ sớm như thế, giờ con gái lại hành hạ người khác như thế này, đúng là di truyền từ cô. Vừa thương chồng, cô vừa giao nhiệm vụ khó khăn này lại cho anh.

Buổi tối ngủ muộn nên ban ngày nhóc con không dậy sớm được. Khi anh trai đã chơi đua xe được hai tiếng, cô bé mới mặc bộ đồ ngủ mềm mại, xinh xắn, mơ màng bước ra khỏi phòng. Cô bé quen đường quen lối, sờ vào tay nắm cửa phòng ngủ chính, chân trần nhón gót, lạch bạch lạch bạch chạy đến bên giường mẹ.

May quá, mẹ cũng đang ngủ nướng! Cô bé giẫm lên mấy cái gối rơi dưới chân giường, khó khăn lắm mới trèo lên được rồi chui vào lòng mẹ cọ cọ. Mùi hương thơm thoang thoảng trên người mẹ khiến cô bé thấy thật an tâm. Cô bé cuộn tròn một lát rồi lại say giấc nồng.

Hai đứa nhóc lớn lên từng ngày và cũng có ý thức riêng. Cô bé Tri Duyệt bám bố, hiểu rằng bố phải đi làm mỗi ngày. Thế nên, khi đã biết nói, cô bé tuân thủ nguyên tắc "mình chủ động, họ sẽ có câu chuyện", cất giọng non nớt đòi đi làm cùng bố!

Tuy nhiên, cô bé Phó Tri Duyệt ôm mẹ ngủ nướng quá lâu nên đã bỏ lỡ người bố phải đi làm sớm. Giờ cô bé vừa lúc bắt gặp bố trở về vào buổi trưa.

Cô bé mặc bộ đồ ngủ dâu tây nhỏ vừa thức dậy chưa kịp thay, mái tóc sau một đêm rối bù xù xõa tung sau lưng. Cô bé vểnh mông, ngẩng đầu lên, hai tay nắm chặt vạt áo vest của bố lắc lắc, khiến trái tim người bố tan chảy.

Tình huống này, dù là ai cũng chẳng nỡ từ chối.

Dĩ nhiên Phó Kính Thâm không thể cưỡng lại, cười và đồng ý với cô con gái nhỏ của mình. Tri Duyệt vui mừng khôn xiết, giờ cô bé đã tự đi được rồi, mặc dù đôi khi vẫn bước không vững và bị ngã. Nhưng được biết, ngay cả trước khi hai anh em ra đời, vì mẹ cô bé luôn thích đi chân trần khắp nơi, ba đã cho trải thảm lông dày và mềm khắp nhà vì sợ mẹ bị lạnh.

Nhóc con dù có nhảy nhót hay bị ngã thì cũng chỉ ngã trên tấm thảm mềm mại, không hề cảm thấy đau chút nào. Lăn qua lăn lại vài cái, cô bé lại vui vẻ đứng dậy chạy tiếp. Vì vậy, nhóc Tri Duyệt không hề sợ mình quá hiếu động mà bị ngã, vẫn tràn đầy năng lượng chạy nhảy khắp biệt thự.

Cô bé chạy vèo lên lầu tìm anh trai, đòi anh cùng đi đến công ty của bố.

Khi cô bé đi xuống, bộ đồ ngủ lỏng lẻo đã được thay bằng một chiếc váy vải tuyn mềm mại, tất trắng sữa dài qua gối, chân đi đôi giày da nhỏ mũi tròn có nơ bướm, thừa hưởng hoàn toàn vẻ đẹp của Lương Tri.

Nhóc con cầm vài sợi dây buộc tóc trên tay, cười toe toét chạy đến bên chân bố, đưa tay cho anh.

Phó Kính Thâm quen tay đón lấy, cúi đầu nhìn rồi cười bế cô bé lên đùi, bắt đầu buộc tóc cho con.

Tay nghề của bố Phó cực kỳ điêu luyện, có thể thấy anh là một người bố mẫu mực và dày dạn kinh nghiệm. Anh dùng lược chải mượt mái tóc tơ rối bù của con, sau đó buộc ba chỏm nhỏ trên đầu. Khuôn mặt trái xoan xinh xắn ngay lập tức trở nên tinh xảo hơn. Đôi mắt của Tri Duyệt cười cong thành hình trăng lưỡi liềm, đôi chân ngắn cũn đung đưa, vui mừng khôn tả.

Một lúc sau, Lương Tri mới từ trên lầu đi xuống. Cô còn trông tệ hơn cả Tri Duyệt, ngay cả váy ngủ cũng chưa kịp thay, cả người vẫn còn mơ màng.

Khi cô gái ngáp ngắn ngáp dài đi đến trước mặt Phó Kính Thâm, tóc của con gái đã được buộc gọn gàng. Con bé vui vẻ nhảy xuống khỏi người bố, chạy đi tìm anh trai và dì Lâm để khoe, chỉ còn lại hai vợ chồng ở phòng khách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!