Chương 109: Ngoại truyện 13: Gọi bố đi

Editor: Đào

"Nhớ bố rồi đúng không?"

Kể từ khi Tri Hành và Tri Duyệt ra đời, Phó Kính Thâm rất ít khi ra nước ngoài công tác. Hầu hết công việc đều giao cho Từ Cải xử lý, còn thời gian thì dành trọn để ở bên Lương Tri và các con. Hai đứa bé hầu như do một tay anh chăm sóc.

Tri Hành là fan cuồng của mẹ. Cậu bé điềm tĩnh và trưởng thành sớm hơn em gái rất nhiều, biết đi và biết nói cũng sớm hơn em gái.

Khi bé Tri Duyệt vẫn chỉ biết bò trên thảm như Cầu Cầu thì Phó Tri Hành đã có thể tự vịn vào thanh tròn bên cạnh để đứng lên rồi chập chững bước đi.

Khi bé Tri Duyệt vẫn chỉ biết khóc lóc, r*n r* làm nũng với bố thì Tri Hành đã biết lờ mờ gọi "papa" khi làm bẩn người.

Tuy còn nhỏ nhưng cậu bé dường như cũng biết, mẹ xinh đẹp, thơm tho, mềm mại, là cục cưng của bố, là sự tồn tại quý giá hơn cả em gái trong nhà. Cậu bé cũng rất yêu mẹ, vì thế khi gặp chuyện không thể gọi mẹ. Mẹ là để được yêu thương, không phải để dọn dẹp cho cậu. Những chuyện này cứ để bố làm là được, dù sao thì cho dù có gọi mẹ, cuối cùng người đến cũng vẫn là bố.

Và thường vào những lúc như thế, bố sẽ kiên nhẫn dạy cậu: "Mẹ chỉ là một cô bé chẳng biết làm gì cả, có việc gì thì gọi bố."

Thế nhưng, Tri Hành, đứa bé bình thường biết gọi bố khi có chuyện, lần đầu tiên mở miệng nói, gọi là mẹ.

Anh bạn nhỏ sớm đã thông minh, hiểu chuyện. Lần đầu tiên cậu tự mình chập chững đứng dậy từ tấm thảm, trong lòng tự hào khôn xiết. Lúc đó Lương Tri đang ngồi khoanh chân trên sàn, vô cùng nghiêm túc nghiên cứu món đồ chơi bố mới mua cho cậu.

Mẹ của cậu ham chơi, một người lớn đã ngoài hai mươi mà hễ có đồ chơi mới là phấn khích hơn cả cậu nhóc còn chưa biết đi. Mỗi lần bố mang thứ gì hay ho về, cậu đều rất ngoan ngoãn lanh lợi "dâng" cho mẹ trước.

Cậu nhóc Phó Tri Hành tuổi còn nhỏ mà đã dùng không ít đồ chơi mới của mình để dỗ mẹ vui.

Không có đồ chơi để nghịch, cậu cũng không rảnh rỗi như cô em gái ngốc nghếch kia, cả ngày chỉ biết thổi bong bóng và khóc nhè. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu tự mình tập đi.

Nghe nói Cầu Cầu

- chú chó trắng muốt ở nhà

- là một chú cún con nhưng tuổi còn lớn hơn cả anh em cậu, nên anh em cậu phải gọi nó là anh. Khi hai anh em chưa về nhà, anh Cầu Cầu đã bầu bạn với mẹ thay cho họ. Hồi đó mẹ cũng như bây giờ, vẫn chỉ là một cô gái thích giành đồ chơi với con. Người mẹ trẻ con ấy thích những thứ đẹp đẽ, mua rất nhiều váy cho anh Cầu Cầu. Anh Cầu Cầu ngu ngốc, chẳng biết gì cả, rõ ràng là một chú cún đực, vậy mà khi mặc váy vẫn vui vẻ quay mòng mòng dưới đất.

Phó Tri Hành chỉ thấy bất lực, đặc biệt là việc người mẹ này không chỉ thích cho anh Cầu Cầu mặc váy đẹp mà còn thích cho cả cậu mặc...

Cậu bé cúi đầu nhìn đống đồ chơi bị mẹ và em gái tháo rời tứ tung rồi nhìn chiếc váy sặc sỡ và hồng hào hơn cả váy của em gái trên người mình, thầm lắc đầu thở dài.

Vậy là cậu bé Phó Tri Hành, ở cái tuổi lẽ ra không phải chịu đựng nhiều chuyện hoang đường như vậy, đã lặng lẽ gánh vác trọng trách chăm sóc tâm hồn thiếu nữ của mẹ trong gia đình. Cậu nhẫn nhục chịu đựng, vứt bỏ những ánh mắt trần tục, bình tĩnh chấp nhận chiếc váy lòe loẹt của mình.

Phó Tri Hành chững chạc và chín chắn mặc chiếc váy được Lương Tri tỉ mỉ chọn lựa, tự mình bám vào thanh tròn tập đi mà bố cho người lắp đặt, vểnh mông lên rồi từng chút một đứng thẳng.

Đây là một bước ngoặt, trước đó, khi anh Cầu Cầu cũng chạy bằng bốn chân giống cậu, cậu không thể chạy nhanh hơn Cầu Cầu. Nhưng bây giờ đã khác, Phó Tri Hành ưu tú đã đến bước ngoặt của cuộc đời. Cậu và anh Cầu Cầu đã có sự khác biệt về bản chất. Cậu đứng thẳng lên rồi, cậu cảm thấy mình thật lợi hại.

Phó Tri Hành tài giỏi vội vàng muốn chia sẻ niềm vui với mọi người. Cậu bé quay lại nhìn cô em gái ngốc nghếch vẫn đang thổi bong bóng, nghĩ rằng dù có gọi em cũng không hiểu, thậm chí còn có thể bò đến và đụng phải "tuyển thủ xuất sắc" là mình. Thế là, cậu bé cuống quýt, hai tay nắm chặt lấy thanh tròn, cất tiếng gọi đầu đời: "Mẹ."

Lương Tri vẫn đang cúi đầu tháo đồ chơi mới cho con trai. Cô lờ mờ nghe thấy tiếng con gọi "mẹ", động tác tay khựng lại, ngay lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Phó Tri Hành.

Cô thấy con trai mình đang mặc chiếc váy xinh đẹp mà cô ép cậu bé mặc, đứng cạnh thanh tròn với vẻ mặt già dặn. Niềm vui nhân đôi khi con trai biết gọi mẹ và biết đứng lên khiến Lương Tri suýt nữa bật khóc. Dù có trẻ con đến đâu, cô vẫn là một người mẹ. Cậu bé quá chín chắn của cô câu đầu tiên lại gọi "mẹ", khiến Lương Tri vốn mít ướt hơn cả Tri Duyệt lập tức xúc động đỏ hoe mắt.

Cô vội vã vứt đồ chơi xuống, chạy tới chỗ con trai, bế cậu bé đang mặc váy xinh đẹp lên mà hôn lấy hôn để.

Nụ hôn khiến Phó Tri Hành vừa sợ hãi lo bị bố biết sẽ bị đánh, lại vừa có chút vui sướng. Cậu bé không ngờ rằng, chỉ vì rảnh rỗi tập đi, tập gọi mẹ mà lại có được phúc lợi này.

Lương Tri ngay lập tức gọi điện cho Phó Kính Thâm đang ở công ty. Lúc đó, Phó tổng đang họp với các nhân viên cấp cao của tập đoàn, bên dưới là một loạt những nhân vật lớn có tiếng tăm ở Càn thị. Phó Kính Thâm thấy điện thoại của vợ, anh vốn dĩ chẳng có giới hạn gì với cô, lập tức nghe máy trước mặt tất cả mọi người.

Ở đầu dây bên kia, giọng nói kích động của Lương Tri vọng qua điện thoại, lan khắp phòng họp: "Con trai vừa gọi em là mẹ! Nó còn tự đứng lên được nữa!"

Phó Kính Thâm nhếch môi, tận hưởng niềm vui khi cô chia sẻ từng chút hạnh phúc với anh. Ở đầu dây bên kia, Lương Tri bảo Phó Tri Hành thử gọi một tiếng bố cho anh nghe nhưng nhóc con không hợp tác, ngồi phịch xuống đất, vươn tay chọc má em gái.

Phó Kính Thâm không được nghe con trai gọi mình là bố nhưng cả phòng họp đầy các lãnh đạo cấp cao lại phải lắng nghe tiếng Phó Tri Duyệt nhỏ xíu phì phì bọt bong bóng suốt một lúc lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!