Thẩm Mạc Thành ngồi trong xe, nhìn như đang nhắm mắt dưỡng thần nhưng kỳ thật là hắn đang tập trung suy nghĩ. Lúc này, hắn hiếm khi có một chút mê man, đối với người tên La Thiếu Hằng, hắn tin tưởng mình chưa bao giờ gặp người này, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy cùng nghe tên cậu ta, hắn lại có cảm giác quen thuộc như có như không, phảng phất có loại sức mạnh vô hình nào đó đẩy hắn tới gần đối phương.
Loại cảm giác lạ lẫm này thực sự rất nguy hiểm nhưng cũng khiến hắn cảm thấy thú vị.
Đã qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác như thế với một người, vừa nghĩ tới cặp mắt to hắc bạch phân minh kia, hắn lại có cảm giác không thể nói rõ, đặc biệt là khi La Thiếu Hằng khóc, lông mi khẽ run lên nhìn chằm chằm mình giống như đang trêu chọc khiến hắn không thể nào xem nhẹ.
Ngón tay đặt trên đầu gối không ngừng gõ nhẹ, Thẩm Mạc Thành mở mắt ra, phân phó: "Sai người đi điều tra La Thiếu Hằng."
"Vâng." Thẩm Du lên tiếng đáp lại, cậu đã sớm dự đoán trước.
Bên kia, La Thiếu Hằng nghe nói Thẩm Mạc Thành sắp tới gặp mình thì vui sướng cực kỳ, tính toán lát nữa nên tự giới thiệu thế nào để khiến Thẩm Mạc Thành có ấn tượng khắc sâu.
Niềm vui sướng lan tỏa khắp khuôn mặt, cách một lớp ghế ngồi mà Thẩm Vân cũng có thể cảm nhận được, thấy anh cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sỏ, liền lên tiếng nhắc nhở: "Bọn họ vừa mới xuất phát, cũng phải một lúc nữa mới tới, anh đừng sốt ruột."
"Tôi không sốt ruột." La Thiếu Hằng ngại ngùng cười với Thẩm Vân, lời nói ra ngay chính bản thân cũng cảm thấy thực trái lương tâm, đã đợi tròn mười năm, làm sao có thể không sốt ruột? anh thậm chí còn sốt ruột tới mức muốn mở cửa xe chạy ngay tới đầu phố mà ngóng trông.
Đợi thêm khoảng nửa tiếng, rốt cục mới nhìn thấy xe của Thẩm Mạc Thành chậm rãi lái vào, La Thiếu Hằng không nói hai lời liền đẩy cửa xe lao xuống, bộ dạng vội vội vàng vàng kia nào có nửa điểm giống có chết cũng không đi như vừa nãy, Thẩm Vân đối với chuyện này vô lực phun tào.
Thẩm Mạc Thành thấy La Thiếu Hằng chạy tới, lên tiếng nói lái xe dừng lại, nhưng không bước xuống mà hạ cửa kính xe nhìn La Thiếu Hằng đứng một bên vẫy vẫy tay với mình.
Lúc cậu ta cười rộ lên trông đẹp hơn rất nhiều so với lúc khóc.
Thẩm Mạc Thành trong lòng thầm nghĩ thế, lẳng lặng nhìn La Thiếu Hằng trong vài giây, mới lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Lát nữa anh muốn đi đâu? Em có thể đi cùng anh không?" La Thiếu Hằng cũng không quanh co lòng vòng, nói luôn vào chuyện muốn nói.
"Lý do?" Thẩm Mạc Thành dù bận vẫn ung dung nhìn La Thiếu Hằng, ngụ ý bảo anh hãy nói ra một lý do có thể thuyết phục được hắn.
"Em muốn được ở cùng anh, để mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh." La Thiếu Hằng không cần nghĩ ngợi đáp lại, tựa như năm đó anh đã dùng phương thức trực tiếp để thổ lộ với Thẩm Mạc Thành.
Lời này vừa nói ra, hai mắt Thẩm Du trợn to tỏ vẻ kinh ngạc, Thẩm Vân đứng sau lưng La Thiếu Hằng nghe thế cũng chỉ biết tán thưởng sự thẳng thắn quá mức của người này. Anh ta ngang nhiên đứng ngoài đường nhiệt tình thổ lộ, quả thực khiến quần chúng nhân dân phải đỏ mặt, không biết đương sự sẽ có cảm giác gì nhỉ?! May mà ở đây là nước ngoài! Nếu mà là ở trong nước, các người như vậy nhất định sẽ bị xoi mói chỉ trỏ không còn chỗ mà rúc đâu!
Kỳ thật không riêng gì hai anh em bọn họ sửng sốt mà ngay cả đương sự Thẩm Mạc Thành tâm tình cũng thật vi diệu, ngại thân phận hắn quả thật chưa từng có người nào dám đứng đối mặt trực tiếp thổ lộ với hắn như vậy, cho dù là Hà Thư Ngữ cũng chỉ quanh co ám chỉ mà thôi, hiện giờ cái người chỉ vừa mới gặp mặt được một lần lại có thể dùng ánh mắt nhiệt liệt, ngôn từ trắng trợn nói muốn sống cùng một chỗ với hắn?
Hắn nhìn ánh mắt mong chờ của La Thiếu Hằng, đôi mắt đen láy trong suốt không chút che dấu tình yêu nồng cháy của bản thân, nồng cháy tới độ dường như sắp đem hắn hòa tan, tựa như động vật nhỏ dùng móng vuốt mềm mại cào cào nội tâm hắn vậy.
Nhưng ngay cả như vậy, ngoài mặt hắn vẫn bất động thanh sắc, chỉ phun ra một âm tiết nghi vấn đơn giản: "A?"
Năm đó, khi La Thiếu Hằng ở cùng một chỗ với Thẩm Mạc Thành cũng luôn thẳng thắn trắng trợn như vậy, chắc đây là đặc tính của những người làm nghệ thuật đi, cậu không hề che giấu tình yêu của mình đối với Thẩm Mạc Thành, mỗi ngày khi hai người thức giấc, việc đầu tiên cậu làm là cho Thẩm Mạc Thành một nụ hôn chào buổi sáng, khi Thẩm Mạc Thành đi công tác trở về sẽ chuẩn bị cho hắn một cái kinh hỉ, lợi dụng bút vẽ trong tay sẽ sáng tạo ra cảnh sắc đẹp đẽ nhất dành riêng cho Thẩm Mạc Thành… Cậu làm hết thảy những việc mà cậu muốn làm đối với người mình yêu, cậu nguyện ý dành hết thảy mọi thứ cho Thẩm Mạc Thành.
Đối với tình yêu, Thẩm Mạc Thành cũng đáp lại như thế với cậu, cũng sẽ đáp lại một lần hôn môi cậu, thấp giọng thì thầm bên tai cậu rằng anh yêu em, sẽ bởi vì cậu bị cảm mà dù đang ở thành thị xa xôi cũng sẽ gấp gáp trở về, sẽ vì một câu nói của cậu mà cõng cậu từ đầu đường từng bước đi về nhà.
Nhưng lại chưa từng có người mang theo ngữ khí nghiền ngẫm cùng tò mò như vậy hỏi hắn, khiến hắn nhất thời sửng sốt tột độ: "Anh thật sự không nhớ em sao?"
Ngữ khí La Thiếu Hằng bao hàm cả sự thất vọng, ánh mắt vốn tràn ngập linh động bỗng bao trùm bi thương vô hạn, Thẩm Mạc Thành bị ánh mắt như thế xoáy sâu vào nội tâm nhưng vẫn không nói một lời chỉ nhìn La Thiếu Hằng, ý tứ lộ ra sự nghi ngờ.
La Thiếu Hằng nhìn ra ý hắn, sắc mặt trắng bệch, bàn tay đang bám lên cửa xe khẽ buông lỏng, trái tim trầm hẳn xuống.
— Anh ấy thật sự đã quên mình.
Cho dù vừa rồi trong lúc chờ đợi đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng La Thiếu Hằng vẫn cảm thấy khó chịu, những kí ức tình yêu nồng cháy tích tụ khi còn ở chung, hiện giờ chỉ còn lại mình anh nhớ rõ.
Thẩm Vân thấy sắc mặt anh trắng bệch, lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Boss mình, đột nhiên cảm thấy đây đúng là cảnh tượng bất ngờ gặp lại người yêu mà đối phương lại hoàn toàn không nhớ mình thường thấy trên phim, không khỏi vì La Thiếu Hằng đau lòng một giây, ngay khi cậu cho rằng La Thiếu Hằng sẽ giống như trong phim truyền hình nói một câu "Anh thật ác" sau đó xoay người bỏ chạy thì La Thiếu Hằng lại khiến cậu được mở rộng tầm mắt.
La Thiếu Hằng bỗng nhiên chạy sang phía bên kia định mở cửa xe, phát hiện cửa xe đã bị khóa liền gõ cửa kính xe, nói Thẩm Mạc Thành kêu lái xe mở cửa xong liền trực tiếp ngồi vào bên trong.
Thẩm Vân: "…"
Thẩm Du: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!