Chương 7: (Vô Đề)

Bốn mắt nhìn nhau không chớp mắt, La Thiếu Hằng cảm giác tim mình đập thình thịch, toàn thân máu dồn lên não, ngón tay vô pháp ngăn cản mà run rẩy, thiếu chút nữa ngay cả máy ảnh cũng không cầm nổi.

Anh đã tưởng tượng vô số lần cảnh nếu như có thể gặp lại Thẩm Mạc Thành một lần nữa sẽ như thế nào, nhưng trên thực tế anh chỉ có thể gặp đối phương trong mơ.

Hai lần trước vô tình nhìn thấy, anh cũng từng cho rằng đó chỉ là ảo giác của bản thân, cũng biết rõ một người đã mất mười năm lại bất ngờ xuất hiện ngoài đời thực cũng chỉ là chuyện nghìn lẻ một đêm*, nhưng thủy chung anh vẫn luôn sót lại một tia vọng tưởng, cảm thấy nếu có thể vô tình nhìn thấy hai lần, như vậy về sau có lẽ sẽ còn có thể nhìn thấy lần thứ ba, lần thứ tư, rồi mình có thể bắt được anh ấy. (*ý chỉ chuyện hoang đường, khoác lác)

Nhưng hôm nay, cảnh trong mơ thật sự biến thành sự thật, La Thiếu Hằng không biết nên làm thế nào cho phải, ngay cả việc bước thêm một bước cũng không làm nổi, thậm chí đến việc hít thở cũng sợ sẽ quấy nhiễu tới đối phương.

Thẩm Mạc Thành nghe được tiếng có người gọi mình, lập tức nhìn về hướng có tiếng gọi, sau giây lát lại xoay người ngồi vào trong xe, thấy thế, La Thiếu Hằng giật mình tỉnh lại, vội vội vàng vàng chạy tới chỗ chiếc xe.

Khoảng cách không quá xa, chỉ trong vài giây ngắn ngủi anh đã vọt tới bên cạnh chiếc xe, nhưng còn chưa tới gần đã bị mấy người vệ sĩ tiến lên chặn lại, ánh mắt La Thiếu Hằng chỉ tập trung nhìn về phía Thẩm Mạc Thành, nói với vệ sĩ: "Xin lỗi, làm ơn nhường đường."

Các vệ sĩ đứng im không động đậy, vẫn như trước ngăn cản ở trước mặt La Thiếu Hằng, không cho đi.

Mắt thấy xe sắp khởi động, La Thiếu Hằng dưới tình thế cấp bách vươn tay định đẩy vệ sĩ ra muốn chạy qua nhưng giây tiếp theo đã bị vệ sĩ đè chặt vai lại, lòng nóng như lửa đốt cộng thêm không có kiên nhẫn dây dưa với đối phương, rất nhanh anh túm lấy cổ tay đối phương uốn éo né tránh, muốn đẩy đối phương tránh ra, nào ngờ đối phương khẽ động thân phản kích.

Vệ sĩ thân thủ chuyên nghiệp, La Thiếu Hằng trước đây cũng chỉ học lỏm được một ít chiêu thức vật lộn quyết liệt từ Thẩm Mạc Thành nên chỉ một chút đã lại bị vệ sĩ khống chế giữ chặt tay ra đằng sau, bả vai bị đè chặt đau đớn, đầu gối khụyu xuống đất.

Cùng lúc đó, chiếc xe vốn đã lăn bánh rời đi đột nhiên ngừng lại.

Thẩm Mạc Thành sau khi lên xe, chẳng hiểu sao trong đầu vẫn luôn tồn tại hình ảnh người vừa mới gọi hắn, trong lòng nảy lên một cỗ cảm giác quỷ dị, vô ý quay đầu lại liếc nhìn, vừa lúc thấy bộ dạng La Thiếu Hằng bị vệ sĩ đè ép, tình cảnh đó khiến hắn bất giác bật thốt theo bản năng: "Dừng xe."

Chiếc xe ngay lập tức dừng lại, hắn đẩy cửa xe bước xuống, vệ sĩ thấy hắn quay lại, vội vàng tránh ra, chỉ riêng người đang giữ chặt La Thiếu Hằng lo lắng nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên vẫn giữ chặt bả vai La Thiếu Hằng như trước, chỉ gọi một tiếng: "Boss."

Ánh mắt Thẩm Mạc Thành đảo qua đảo lại trên cánh tay anh ta, thanh âm lạnh lùng: "Buông ra."

Vệ sĩ lập tức buông tay ra, lùi sang một bên.

Sau khi được tự do, La Thiếu Hằng không để ý cánh tay đau đớn, mãnh liệt đứng bật dậy, lực đạo bất ngờ khiến cả người anh khẽ choáng váng, nhưng La Thiếu Hằng không chút để ý, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm người trước mắt, gương mặt quen thuộc khiến anh có chút thất thần ngắn ngủi.

— là anh ấy.

Không quan tâm có phải vọng tưởng hay không, rất nhiều lần La Thiếu Hằng từng nghĩ, nếu như có thể gặp lại Thẩm Mạc Thành mình sẽ nói gì với anh ấy, những gì muốn nói trong suốt mười năm qua, hiện giờ chỉ có thể kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn, thiên ngôn vạn ngữ đều không thể mở miệng nói ra được.

Bởi vì quá mức kích động, hầu kết La Thiếu Hằng giật giật vài cái, trải qua cố gắng cuối cùng cũng gọi ra được cái tên luôn quẩn quanh trong cổ họng: "…. Thẩm Mạc Thành."

La Thiếu Hằng gần như cuồng si nhìn Thẩm Mạc Thành, nội tâm mừng rỡ như điên quả thực đang bao trùm con người anh, thế cho nên đã vô tình xem nhẹ sự xa lạ nơi đáy mắt Thẩm Mạc Thành, thẳng tới khi Thẩm Mạc Thành lên tiếng kéo anh trở về hiện thực.

Thẩm Mạc Thành cảm thấy ánh mắt người đối diện nóng rực cơ hồ sắp thiêu cháy hắn đến nơi, nhưng cảm xúc trong mắt đối phương vô cùng phức tạp khiến hắn vô pháp lý giải, không khỏi khẽ nhíu mày, hỏi: "Cậu là ai?"

— Cậu là ai?

Năm đó khi Thẩm Mạc Thành tỉnh lại, câu nói đầu tiên cũng chính là câu này, cùng một câu hỏi, La Thiếu Hằng vô cùng hi vọng mình có thể tươi cười đáp lại rằng tôi là La Thiếu Hằng như khi đó.

Trong những năm bị bệnh nặng, anh luôn ảo tưởng rằng thật ra Thẩm Mạc Thành vẫn chưa chết, anh ấy chỉ đang mất tích, có lẽ do anh ấy tạm thời mất trí nhớ nên vẫn chưa quay về tìm mình. La Thiếu Hằng cảm thấy mất trí nhớ cũng không thành vấn đề, cứ làm quen lại lần nữa là được, chỉ cần đối phương còn sống là đủ rồi.

Thẳng tới hiện tại, La Thiếu Hằng phát hiện bản thân mình không hề mạnh mẽ như đã tưởng, chỉ ba chữ kia đã khiến đáy lòng anh vốn đang vô cùng kinh hỉ, trong nháy mắt lập tức tan rã, chỉ còn lại toàn thân lạnh lẽo rã rời.

Anh ấy chỉ dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ đã khiến mình không chịu nổi.

— Có lẽ người này không phải anh ấy, anh ấy không thể nào không biết mình được! La Thiếu Hằng, mày mau tỉnh lại đi!

— Nhưng bọn họ trông giống nhau như đúc, ngay cả vết sẹo trên trán cũng y hệt.

Nội tâm vang lên hai luồng tranh luận trái chiều khiến trái tim La Thiếu Hằng càng thêm hỗn loạn, anh dốc hết sức mới có thể miễn cưỡng không trở nên thất thố trước mặt đối phương, liếm liếm đôi môi khô khốc, giọng nói có chút dè dặt chờ mong hỏi: "Anh tên Thẩm Mạc Thành?"

Thẩm Mạc Thành không rõ vì sao người này lại nhìn mình như vậy, đôi mắt đen láy sạch sẽ trong veo nhưng hắn lại cảm thấy nếu mình lên tiếng phủ nhận, người trước mắt sẽ lập tức khóc ầm lên.

"Anh là Thẩm Mạc Thành." Thấy hắn không trả lời, La Thiếu Hằng lặp lại, ngữ khí khẳng định.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!