La Thiếu Hằng lái xe qua cầu vượt rồi dừng lại, đằng sau có xe cảnh sát cùng xe Trần Trạm chạy theo.
Trần Trạm hỗ trợ xử lý chuyện vi phạm giao thông, vừa quay đầu liền thấy La Thiếu Hằng ủ rũ cúi đầu đứng cạnh xe không biết đang nghĩ gì, hắn vội vàng chạy qua hỏi đã có chuyện gì.
"Em nhìn thấy anh ấy." La Thiếu Hằng nói.
"Ai cơ?"
"Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng có chút nóng vội đáp, nói xong lại sợ Trần Trạm không tin, lại bổ sung thêm một câu: "Em nhìn thấy anh ấy lên xe, vừa lúc nãy, nhưng em không đuổi kịp."
"Cậu đang đùa giỡn cái gì vậy?" Trần Trạm nhíu mày.
"Em không nói đùa, em thật sự nhìn thấy anh ấy." La Thiếu Hằng biểu tình nghiêm túc lặp lại.
"Vậy anh ta đâu?" Trần Trạm hỏi.
"Em đuổi không kịp." lúc nói lời này biểu tình La Thiếu Hằng phi thường thất vọng, tựa như đang tự trách chính mình.
Trần Trạm cẩn thận quan sát vẻ mặt La Thiếu Hằng, trong lòng có chút suy đoán, không tiếp tục cùng anh tranh luận mà ngược lại nói: "Không sao, lần sau còn có cơ hội."
"Thật chứ?" La Thiếu Hằng nghe vậy hai mắt sáng lên, biểu tình mất mát nháy mắt biến thành rạng rỡ.
"Thật." Trần Trạm trấn an.
"Anh ấy rất lợi hại, rõ ràng em một đường đuổi theo ngay đằng sau mà vẫn bị anh ấy cắt đuôi."
Trần Trạm đã sớm quen với bộ dạng "nam nhân của em là đệ nhất thiên hạ" của La Thiếu Hằng, lúc trước khi tình hình của La Thiếu Hằng chuyển biến tốt hơn một chút đã cùng hắn tán gẫu không ít về chuyện của Thẩm Mạc Thành, nên hắn không chút nghi ngờ rằng trong lòng La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành chính là người tốt nhất.
Nhưng lúc này chuyện hắn để ý không phải điều đó mà là tình trạng của La Thiếu Hằng, một người đã chết mười năm, còn có thể xuất hiện được nữa sao?
………………………………
Thẩm Mạc Thành trở lại B thị, cấp dưới đã chờ sẵn trong nhà, hắn vừa vào nhà lập tức lên thư phòng lầu hai, Thẩm Vân ra hiệu cho những người khác đi theo hắn lên lầu.
Trong thư phòng, cấp dưới báo cáo lại toàn bộ tình hình chi tiết công ty gần đây. Thẩm Mạc Thành gật đầu, nhìn về phía một người: "Tình hình bên phía chú Tư thế nào rồi?"
"Tuần trước Tứ gia đã gặp mặt quản lý của Hoành Vận, hai bên đã kí thỏa thuận về một hạng mục nào đó có liên quan tới việc vận chuyển lô hàng bên Thụy Sĩ, nội dung cụ thể tạm thời còn chưa điều tra được." Cấp dưới trả lời.
"Thả tin cho lão ta." Thẩm Mạc Thành nói.
"Boss…." Người nọ sửng sốt, đang định nói gì đó, sau khi nhận được ánh mắt sắc bén của Thẩm Mạc Thành liền vội vàng ngậm miệng, chuyển sang báo cáo một chuyện khác: "Hôm qua, Thẩm Vinh Xương vì một nữ minh tinh mới nổi mà xảy ra xung đột với Ngô tiểu thiếu gia, gã đã sai người đánh gãy chân người ta, nghe nói kiểm tra ngay lúc ấy phát hiện gã đang phê thuốc."
Bậc cha chú của Thẩm Mạc Thành có 4 anh em, Thẩm Vinh Xương là con trai chú Tư Thẩm Khâu Hùng. Thẩm Khâu Hùng bề ngoài luôn tỏ ra ôn hòa vô hại nhưng thật ra vẫn luôn muốn đoạt quyền lực trong tay Thẩm Mạc Thành, vì thế đã lén lút chọc gậy bánh xe không ít lần, không ngờ ông ta lại sinh ra một thằng con ăn hại, cả ngày chỉ biết chơi bời đàn đúm, rượu chè be bét.
Chuyện con cháu phú gia nát rượu nghiện hút, đánh nhau tranh giành tình nhân là rất bình thường, Thẩm Mạc Thành nghe vậy ngay cả mí mắt cũng không thèm nhích lên dù chỉ một chút, thản nhiên nói: "Ngày mai gửi thiếp mời tới cho Ngô gia, đồng thời dẫn người tới nhà bọn họ, muốn xử lý thế nào tùy bọn họ quyết định."
"Vâng." Thẩm Vân gật đầu, vừa lúc cậu cũng muốn thu thập thằng vô dụng kia một phen.
"Còn chuyện gì không?" Thẩm Mạc Thành hỏi.
"Hôm trước Hà tiểu thư đã tới đây, nói là có chuyện tìm ngài, nể mặt Giang lão gia tử, bọn tôi không có ngăn cản." Cấp dưới đáp.
Hà Thư Ngữ là người do ông ngoại Thẩm Mạc Thành an bài, hữu ý muốn hắn kết hôn với cô ta. Hà gia là một trong các đại thế gia giàu có bậc nhất B thị, tuy rằng không khổng lồ bằng Thẩm gia nhưng nắm trong tay một nửa thị trường vận tải hàng hóa của B thị. Hai bến tàu lớn Thành Đông và Tây Giang cơ hồ đều bị gia tộc bọn họ nắm giữ.
Thẩm Vân biết Thẩm Mạc Thành không thích loại quan hệ hôn nhân vì lợi ích này, thấy sếp mình không nói lời nào liền thay mặt hỏi: "Cô ta muốn làm gì?"
"Cô ta nói muốn tới xem phòng Boss." Cấp dưới bất chấp nói.
Thẩm Mạc Thành dừng tay lại, ngẩng đầu quét mắt nhìn người vừa nói: "Cậu để cô ta lên?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!