Khi ra khỏi quán cà phê, La Thiếu Hằng ngoài ý muốn gặp một người, chính là người tự xưng là vị hôn thê của Thẩm Mạc Thành – Hà Thư Ngữ.
Hà Thư Ngữ khoác tay một nam nhân, từ cửa hàng trang sức bên cạnh đi ra, vừa lúc cũng nhìn thấy ah, còn khẽ nâng tay lên vẫy vẫy như đang chào hỏi.
La Thiếu Hằng cũng khẽ gật đầu với cô ta, nhìn theo bóng cô ta cùng nam nhân kia lên xe rời đi.
Thẩm Vân bên cạnh cũng nhìn thấy có chút kinh ngạc: "La thiếu gia, anh cũng biết cô ta à?"
"Lần trước đi ăn cơm có gặp một lần, cô ấy nói là vị hôn thê của Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng đơn giản giải thích một chút.
"Hả? vị hôn thê?! Ngay lầu hai còn không thể bước lên mà cũng là vị hôn thê?!" Thẩm Vân trợn tròn mắt, biểu tình đúng kieur "anh đang đùa tôi à?!"
"Cái gì lầu hai?" La Thiếu Hằng không hiểu hỏi.
"Chính là nhà boss đó, anh không biết sao? Trong nhà ngoại trừ dì Vương có thể lên để quét dọn ra, hoặc chỉ khi được Boss cho phép còn nếu không bất cứ ai dám bước chân lên lầu hai đều bị đánh gãy chân!" Thẩm Vân nói rất nghiêm túc.
"Thật?" La Thiếu Hằng nhướn mày: "Tôi về hỏi anh ấy thử xem."
"Đừng a!" Thẩm Vân một phen giữ chặt anh lại: "Anh đừng làm thế! Tôi có khoa trương một chút nhưng bình thường ngoại trừ bàn công chuyện với chúng tôi ở trong thư phòng ra thì thật sự Boss không cho phép bất cứ ai bước chân lên lầu hai, anh là người đầu tiên được ở trên đó."
Hơn nữa còn ngủ trong phòng Boss nữa.
Những lời này Thẩm Vân không có nói ra, miễn cho bị Boss đánh què giò.
Tuy rằng biết cậu ta nói có chút khoa trương nhưng La Thiếu Hằng vẫn nhịn không được khẽ bật cười: "Được, tôi không hỏi, cậu không cần đi theo tôi nữa, đi leo núi với Trần Trạm đi."
"Tôi đi với anh, không đi leo núi!" Thẩm Vân nghĩa chính ngôn từ cự tuyệt.
Trần Trạm vừa vặn nói chuyện điện thoại xong quay trở về, nghe thấy cậu nói như thế hỏi: "Vậy cậu muốn làm gì?"
"Đưa Boss phu nhân về nhà." Thẩm Vân nghiêm trang chững chạc nói.
"Tôi quên không nói cho cậu biết, tôi có lái xe tới." La Thiếu Hằng tươi cười đãnh vỡ mộng đẹp của hắn.
Thẩm Vân: "…"
"Chuyện hôm nay tôi gặp Trần Trạm không được nói cho Thẩm Mạc Thành biết, để khi về tôi sẽ nói chuyện với anh ấy." La Thiếu Hằng nói với Thẩm Vân.
"Vâng." Thẩm Vân gật đầu, trong lòng khẽ thắp một ngọn nến cho boss mình.
La Thiếu Hằng nói lời tạm biệt với bọn Trần Trạm rồi rời đi trước, trên đường trở về anh luôn suy nghĩ làm thế nào để thuyết phục Thẩm Mạc Thành, tuy rằng anh rất hy vọng Thẩm Mạc Thành có thể nhớ lại kí ức của cả hai nhưng không bao gồm chuyện đặt cược an nguy tính mạng của Thẩm Mạc Thành vào đó.
Xe dừng ở bãi đỗ, La Thiếu Hằng khóa xe bước xuống, vừa đi tới cửa nhà, liền nhận được điện thoại của Thẩm Mạc Thành, hỏi sao không thấy anh ở nhà.
"Em đang ở cửa." La Thiếu Hằng nói một câu liền cúp điện thoại, lấy chìa khóa mở cửa.
Trên người Thẩm Mạc Thành vẫn còn áo vest, rõ ràng cũng vừa mới trở về, La Thiếu Hằng cởi áo khoác vắt lên khuỷu tay, đi qua giúp hắn cởi áo khoác rồi treo hết lên giá vừa hỏi: "Hôm nay công ty không bận sao?"
Thẩm Mạc Thành nói: "Hôm nay anh không tới công ty, mà về nhà ông ngoại."
"Huh?" La Thiếu Hằng quay đầu lại nhìn hắn.
Thẩm Mạc Thành kéo tay La Thiếu Hằng cùng ngồi xuống ghế sa lông, nói: "Anh tới nói chuyện của chúng ta với ông."
"Chuyện của chúng ta còn gì phải nói nữa? ông ấy còn biết nhiều hơn anh." La Thiếu Hằng cười đáp.
"Ý anh là…" Thẩm Mạc Thành dừng một chút, ánh mắt mềm nhẹ nhìn La Thiếu Hằng nói: "Chúng ta quyết định sang nước ngoài đăng kí kết hôn."
"…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!