Chương 54: (Vô Đề)

Nghe La Thiếu Hằng nói vậy, đáy mắt Giang lão gia hiện lên tia kinh ngạc, tuy ông biết bọn La Thiếu Hằng đã điều tra được chuyện năm đó nhưng lại không ngờ rằng đến chuyện này chúng nó cũng nghi ngờ, quả thực khiến ông rất kinh ngạc.

Lúc La Thiếu Hằng hỏi câu này, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn chằm chằm Giang lão gia, cho nên đáy mắt đối phương hiện lên tia kinh ngạc đều bị anh thu vào mắt: "Thật sự là ngài?"

Chuyện đã tới nước này, phủ nhận cũng chẳng còn tác dụng, Giang lão gia cũng không định giấu diếm, ông khẽ gật đầu: "Là ta."

"Sao ông dám?!" La Thiếu Hằng thốt ra chât vấn, một bàn tay nắm chặt tay vịn ghế, bởi vì quá kích động mà ngay cả kính ngữ cũng quên dùng: "Ông không thấy ông làm như vậy quá ích kỷ sao?!"

"Cậu La, yêu cầu cậu bình tĩnh." Giang quản gia thấy thế lạnh giọng nói, Giang lão gia đưa tay ngăn ông lại, nhìn La Thiếu Hằng: "Cậu nói tôi ích kỷ?"

"Chẳng lẽ không đúng sao?" La Thiếu Hằng hỏi.

Giang lão gia khẽ cười: "Chắc thế đi, nhưng ta đứng trên lập trường của một trưởng bối, thay cháu ngoại của ta lựa chọn con đường thích hợp nhất với nó, trong chuyện này ta thấy mình không có gì sai cả."

"Đó là lập trường của ngài, không phải ý nguyện của Thẩm Mạc Thành, huống hồ năm đó anh ấy bị thương nghiêm trọng như vậy, ngài lại cố tình tiến hành thôi miên tạo áp lực lên tinh thần anh ấy, chẳng lẽ một chút ngài cũng không thấy lo lắng sao?!"

Giang lão gia nhướn mày: "Ta tự nhiên nắm chắc đảm bảo an toàn…"

"Trên thế giới này không có điều gì là tuyệt đối, bất luận chuyện gì chỉ cần một chút sai lầm đều có khả năng dẫn tới hậu quả không thể vãn hồi." La Thiếu Hằng lạnh giọng ngắt lời ông ta:: "Cho dù là vì nguyên nhân gì, cách làm của ngài quá mức cực đoan!"

Vừa nghĩ tới thân thể Thẩm Mạc Thành năm đó đang bị thương nghiêm trọng, lại còn phải chịu đựng đau đớn bức ép xóa bỏ kí ức, La Thiếu Hằng không cách nào tâm bình hòa khí mà tiếp tục nói chuyện với ông ta.

Giang lão gia trầm mặc một chút, giọng có chút nặng nề: "Cậu không bị mất đi cha mẹ, cậu không hiểu được đâu, A Tĩnh chỉ có một mình nó là con trai, ta không thể mở to mắt nhìn nó đi sai đường!"

"Cháu không hiểu tâm lý của trưởng bối các ngài, nhưng Thẩm Mạc Thành đã không còn là đứa trẻ vừa mất đi cha mẹ năm đó nữa rồi, hiện giờ anh ấy đã có chính kiến riêng, không cần bất cứ ai phải quyết định thay anh ấy cho dù là cháu hay là ngài." La Thiếu Hằng dừng một chút, rồi nói tiếp: "Còn nữa, cháu tin tưởng cha mẹ Thẩm Mạc Thành cũng không mong muốn chuyện như vậy phát sinh."

Nghe La Thiếu Hằng nhắc tới con gái và con rể, đáy mắt Giang lão gia hiện lên một tia đau đớn, khó được khi im lặng không lên tiếng phản bác, thần sắc mờ mịt không rõ ràng.

"Lấy danh nghĩa của việc yêu thương con cháu mà đi tổn thương đứa cháu luôn vô cùng kính trọng ngài, Giang lão gia, hành vi này của ngài, cháu không thể nào chấp nhận được. Cháu có thể hiểu nỗi khổ tâm của ngài nhưng không cách nào tha thứ cho việc ngài đã làm với Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng bình ổn tâm tình của mình, nhìn Giang lão gia chậm rãi nói: "Mặc kệ trước đây thế nào, cung không biết tương lai sau này ra sao, ít nhất cháu và Thẩm Mạc Thành sẽ không bao giờ chia tay, nếu như có thể được ngài chúc phúc, bọn cháu sẽ rất cao hứng nhưng nếu như không thể, cũng không ảnh hưởng tới quyết tâm của chúng cháu, hy vọng ngài có thể hiểu được."

Nhìn Giang lão gia trầm mặc khi nghe mình nói như vậy, La Thiếu Hằng không khỏi nhớ tới cha mẹ mình ở A Thị.

Tục ngữ nói, nước mắt chảy xuôi, thương cho cha mẹ. La Thiếu Hằng nhìn khuôn mặt già nua của Giang lão gia, cảm thấy có chút không đành lòng nhẫn tâm, nhưng vừa nghĩ tới tình hình của Thẩm Mạc Thành, lại vô pháp tiêu tan.

Song phương trầm mặc một khắc, La Thiếu Hằng nói với Giang lão gia: "Cảm ơn ngài đã chiêu đãi, vãn bối cáo từ trước." Nói xong khẽ gật đầu với Giang quản gia, sau đó đứng dậy rời khỏi căn phòng.

Sau khi La Thiếu Hằng rời đi, căn phòng lại rơi vào an tĩnh, Giang quản gia đổi cho Giang lão gia một chén trà nóng khác: "Vì sao ngài không nói cho cậu ấy biết, là sau khi thiếu gia A Thành thoát khỏi nguy hiểm rồi mới lựa chọn dùng thôi miên phong bế kí ức của cậu ấy?"

Giang lão gia vuốt ve thành chén trà, thản nhiên hỏi lại: "Nói chuyện này có tác dụng sao? Thằng bé nói không sai, năm đó đúng là ý muốn cá nhân của ta…"

"Ngài cũng chỉ muốn suy nghĩ cho thiếu gia A Thành thôi, rồi bọn họ sẽ hiểu." Giang quản gia an ủi.

Giang lão gia trầm mặc một chút, tay cầm chén trà thật lâu chưa uống: "Lấy danh nghĩa của việc yêu thương con cháu để đi tổn thương nó, thằng bé nói cũng không sai."

Lúc trước, ông bí quá hóa liều lựa chọn dùng phương thức cực đoan như thế để chặt đứt mối quan hệ giữa Thẩm Mạc Thành và La Thiếu Hằng, vì muốn một đao đứt đoạn, làm mọi cách để ngăn cản mọi khả năng gặp lại của hai đứa nó, lại không ngờ rằng, người tính không bằng trời tính, cuối cùng vẫn bại bởi vận mệnh.

Ông chưa từng thấy hối hận, nhưng việc đã đến nước này, nói nhiều hơn nữa cũng không giải quyết được gì.

Thở dài, Giang lão gia vươn tay day day ấn đường nhăn nheo của mình, thần sắc có chút mệt mỏi.

Giang quản gia thấy thế, buông tách trà trong tay xuống, đứng dậy đi vòng ra sau lưng giúp Giang lão gia xoa bóp bả vai, vừa ấn vừa nói: "Trên đời vẫn luôn có một số việc không thể theo ý con người, tôi nghĩ thiếu gia A Thành cũng biết nỗi khổ tâm của ngài, cho nên mới không hề nhắc tới việc này."

Giang lão gia lắc lắc đầu: "Ông không hiểu A Thành rồi, nếu nó đã biết nguyên nhân mình bị mất trí nhớ, như vậy sẽ không thể tiếp tục mặc kệ, chỉ sợ nó đang tìm biện pháp để giải quyết."

Giang quản gia có chút kinh ngạc: "Ý ngài là…"

Giang lão gia không nói gì nữa, đưa tách trà lên miệng uống cạn một hơi, rồi lại lâm vào trầm tư.Thẩm Mạc Thành không biết chuyện La Thiếu Hằng đã đi gặp ông ngoại mình, lúc này hắn đang cùng Trần Trạm gặp mặt. Đẩy cửa phòng riêng trong nhà hàng ra, Trần Trạm ngồi chờ bên trong ngẩng đầu lên nhìn lại, sau khi thấy là hắn liền lên tiếng chào hỏi: "Vào đi."

"Để anh đợi lâu." Thẩm Mạc Thành đóng cửa phòng lại, đi vào ngồi xuống đối diện Trần Trạm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!