Chương 5: (Vô Đề)

Hai người đứng cách thị trấn nhỏ sầm uất trên núi không quá xa, vẫn có thể nghe được tiếng người ồn ào trên đó truyền xuống, Thẩm Vân tập trung lắng nghe một chút cũng không nghe thấy ai gọi tên Boss, liền nói: "Không có, ngài nghe thấy gì sao? Nếu không để tôi quay lại xem thử?"

Thẩm Mạc Thành giơ tay ngăn cậu ta lại, đứng tại chỗ một hồi, xác định không còn nghe được tiếng người gọi mình mới nói: "Đi thôi." Nói xong liền dẫn đầu đi xuống núi.

Thẩm Vân nhìn lên đỉnh núi một lần nữa, rồi mới xoay người đi theo.

Bên kia La Thiếu Hằng vẫn luôn không yên lòng, ngay cả bọn Quý Dư có làm gì cũng không để ý. Anh không tin mình đã nhìn lầm nhưng lại càng không dám tin vào mắt mình, bỏ qua chuyện không giữ được người để xác nhận không nói, thì mộ Thẩm Mạc Thành anh đã quét dọn mười năm qua, lúc trước báo cáo tử vong cũng do chính tay bác sĩ đưa cho anh, làm sao anh ấy còn có thể xuất hiện tại đây được nữa.

Trở lại làng du lịch, anh và bọn Quý Dư chia tay rồi quay trở về chỗ ở. Vừa vào nhà, anh quăng mình lên chiếc giường mềm mại, cầm gối phủ lên đầu mình, những tiếng ồn ào bên tai vẫn không giảm bớt.

— Em thích anh, làm người yêu em nhé?

— Lần sau anh đừng tới đón em nữa, mọi người cứ nhìn chằm chằm anh, bình dấm này rất chua đó.

— Có khi nào anh chợt nhớ ra những chuyện trước kia nhưng lại quên em đi không?

— Em chỉ còn một mình anh thôi.

— Tôi gọi từ bệnh viện nhân dân đệ nhất A thị, làm phiền anh tới bệnh viện một chuyến.

— Đây là báo cáo tử vong của bệnh nhân, xin hãy nén bi thương.

— Thẩm Mạc Thành đã chết!

Những lúc một mình hồi tưởng tựa như một cây đao đâm mạnh vào lòng, còn không ngừng qua lại đâm thêm vài nhát khiến trái tim đã sớm tan nát lần thứ hai lại máu tươi đầm đìa.

— Thẩm Mạc Thành về sau chúng ta tìm một nơi sơn thủy hữu tình để sống nhé, ban ngày chúng ta lên núi hóng gió, buổi tối xuống nước ngâm mình.

— Được.

— Thẩm Mạc Thành, về sau anh không chỉ giặt quần áo, nấu cơm mà còn phải nuôi em nữa.

— Được.

Nam nhân đầy sủng nịnh dung túng tựa như vừa mới nói những lời này hôm qua…Đầu đau nhức khó chịu tựa như muốn nổ tung, La Thiếu Hằng càng lúc càng dùng sức giật tóc mình, cảm thấy nội tâm tựa như bị xé rách thành hai nửa, một nửa là mình khi còn đôi mươi, một nửa là bản thân hiện tại, một người muốn được kéo ra khỏi vực sâu, một người lại muốn bị kéo xuống vực sâu, hai người không ai nhường ai.

La Thiếu Hằng cuộn mình trên giường, cả người cuộn tròn co rúm lại, lưng ướt đẫm một mảng, khớp hàm gắt gao cắn chặt, nhẫn nhịn chờ nỗi đau vô pháp xem nhẹ từ trong tim chậm rãi giảm bớt mới từ từ ngồi dậy, vươn tay bật đèn tường bên giường.

Căn phòng sáng bừng lên, ánh sáng ấm áp chiếu lên khuôn mặt anh trông có vẻ tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi còn chưa khô. Anh vươn tay mở ngăn kéo đầu giường ra, lấy một cái khung ảnh và một tấm thẻ gỗ màu tối.

Trong khung là ảnh La Thiếu Hằng khi mới 18 đang rúc trong lồng ngực dày rộng của Thẩm Mạc Thành, ánh mắt cười cong cong hạnh phúc, Thẩm Mạc Thành mặt lạnh lùng tuy rằng không có biểu tình gì nhưng tầm mắt của anh rõ ràng không nằm ở ống kính mà là trên người La Thiếu Hằng trong lòng mình.

Tay La Thiếu Hằng xẹt qua bức ảnh, cầm lấy thẻ gỗ nhỏ ở bên cạnh, trên thẻ gỗ có khắc tám chữ "Hiện thế an ổn, nguyện Hằng bình an" góc phải phía dưới có kí tên Thẩm Mạc Thành.

Anh khẽ sờ lên chữ kí phía dưới, tựa như làm vậy có thể phần nào giảm bớt sự mệt mỏi của bản thân.

Thẻ gỗ này là năm đó anh và Thẩm Mạc Thành cùng nhau đi khắc, lúc đó bọn họ đã hẹn ước nhau tới năm 30 tuổi sẽ mở một làng du lịch trên đỉnh núi Vân Sơn, còn mời nhân viên chuyên nghiệp tới quản lý, hai người sẽ làm những ông chủ rảnh tay, mỗi ngày chỉ cần du sơn ngoạn thủy, ăn nhậu chơi bời là được.

Hiện tại, làng du lịch đã được mở mà người cũng chỉ còn lại một mình mình.

La Thiếu Hằng cúi đầu hôn lên chữ kí trên chiếc thẻ gõ, thấp giọng lẩm bẩm một câu mà ngay chính bản thân anh cũng không nghe rõ, gắt gao nắm chặt thẻ gỗ trong lòng bàn tay.

Như vậy sẽ càng lúc càng tới gần anh ấy hơn một chút.

……………………….

Hôm sau, Quý Dư và Cố Bách trả phòng rời đi, sau khi La Thiếu Hằng tiễn hai người bọn họ xong liền bắt đầu kế hoạch đi du lịch tiếp theo. Hiện tại đang là mùa đông, anh tính toán sẽ tới Thụy Sĩ ngắm tuyết, trước khi đi anh hẹn Trần Trạm ra ngoài gặp mặt, miễn cho anh ta cứ nhắc hẹn hơn một năm rưỡi qua không thèm tới một lần.

Trần Trạm là bác sỹ điều trị chính cho La Thiếu Hằng khi còn ở viện điều dưỡng năm đó. La Thiếu Hằng là bệnh nhân đầu tiên anh chữa trị khi vừa mới về nước, tuổi tác hai người không hơn kém nhau là mấy, ngoại trừ quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, bọn họ còn là bạn tốt của nhau, cho dù La Thiếu Hằng đã rời khỏi viện điều dưỡng, bọn họ vẫn thường xuyên liên hệ với nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!