Trần Trạm cầm quyển sách trên tay lâm vào trầm tư, tinh tế suy nghĩ về chuyện của Thẩm Mạc Thành.
Năm đó Thẩm Mạc Thành gặp La Thiếu Hằng nhưng bởi vì bị thương mà bị mất trí nhớ, chuyện này có thể hiểu được. Nhưng tai nạn xe cô sau đó, sau khi bị thương tỉnh lại, có thể nhớ hết những kí ức trước đây mà lại quên đi những chuyện có liên quan tới La Thiếu Hằng, điều này khiến anh cảm thấy không hợp lẽ thường.
Như anh đã nói trước đó, loại mất trí nhớ có lựa chọn này có khả năng là do ý thức bản thân mãnh liệt cường ép gây ra, nhưng theo lý thuyết, sau khi Thẩm Mạc Thành mất trí nhớ lần đầu tiên, khoảng thời gian ở cùng La Thiếu Hằng là những kí ức quan trọng trân quý nhất của hắn, hắn không thể nào cường bách bản thân quên đi được, cho nên có thể loại trừ khả năng cơ bản, như vậy chỉ còn khả năng dùng ngoại lực tác động.
…Thôi miên.
Trần Trạm đột nhiên hiểu ra mấy ngày qua mình đã bỏ quên cái gì, anh nhìn chằm chằm tiêu đề quyển sách, có cảm giác như được khai sáng.
Thẩm Vân thấy anh đột nhiên trầm mặc, chỉ nhìn chằm chằm cuốn sách không nói gì, lên tiếng gọi: "Bác sĩ Trần?"
Trần Trạm lấy lại tinh thần, thấy Thẩm Vân kỳ quái nhìn mình, liền để quyển sách sang một bên nói: "Xin lỗi, nghĩ tới một số việc."
Thẩm Vân thấu hiểu gật đầu, đứng dậy thu dọn bát đũa đã dùng bỏ vào trong hộp cơm, chuẩn bị lát nữa về thuận đường mang đi.
Trần Trạm thấy động tác lưu loát của Thẩm Vân, cười nói: "Thẩm trợ lý thật sự lên được phòng khách xuống được phòng bếp."
"Đó là kỹ năng cần có của một người trợ lý hoàn mỹ." Thẩm Vân không ý thức được trong lời nói của hắn có ba phần đùa giỡn, thuận miệng đáp lại.
Trần Trạm mang theo ý cười nhìn Thẩm Vân bận rộn.
Thẩm Vân thu dọn xong rửa sạch tay, đi ra liền thấy Trần Trạm đã mang một túi quần áo ra.
"Thời gian không còn sớm, buổi tối lái xe không an toàn, tôi không giữ cậu nữa." Trần Trạm đưa cái túi cho Thẩm Vân: "Cám ơn bữa khuya của cậu, lần sau lại mời cậu ăn cơm."
Thẩm Vân tiếp nhận cái túi: "Đừng khách khí, tôi đi trước."
Trần Trạm gật đầu, tiễn Thẩm Vân ra tận cửa.
Qua vài ngày, Trần Trạm tìm kiếm những ca bệnh tương tự như Thẩm Mạc Thành, lại chạy tới thư viện thành phố tìm kiếm những tư liệu liên quan, buổi tối thì ở trong khách sạn chỉnh lý phân loại những tư liệu đã tìm được, ngoài ra anh còn liên hệ với những bạn học ở nước ngoài của mình để thảo luận về những ca bệnh này.
Tư liệu trên mạng và trong thư viện tra được không nhiều lắm, hơn nữa, thông tin trên mạng không thể tin hoàn toàn, Trần Trạm có rất nhiều tư liệu và hô sơ để trong phòng khám, suy nghĩ một chút, anh liên hệ với Thẩm Mạc Thành yêu cầu gặp mặt, nói ra suy đoán của mình.
"Thôi miên?" Thẩm Mạc Thành nháy mắt có chút sững sờ đối với những gì Trần Trạm vừa nói.
"Đúng vậy, đó chỉ là suy đoán của riêng tôi, nhưng không loại trừ khả năng này." Trần Trạm gật đầu: "Tôi nhớ trước kia từng nghe thầy tôi nhắc tới một ca bệnh tương tự, tôi cần phải về kiểm chứng lại một chút."
Thẩm Mạc Thành trầm mặc, mấy hôm trước vừa mới biết chuyện mười năm trước có liên quan tới ông nội và ông ngoại, hôm nay Trần Trạm liên hệ lại nói chuyện hắn mất trí nhớ rất có thể là do con người gây ra, về phần mục đích là gì không cần nghĩ cũng biết.
Hết việc này tới việc khác đều khiến hắn cảm thấy khó có thể tiếp thu được, thoáng hít sâu một hơi, giọng hắn hơi khô khốc nói: "Nếu xác định… có thể giải không?"
"Trên lý thuyết là có thể." Trần Trạm phát hiện sắc mặt hắn có chút mệt mỏi liền hỏi: "Cậu làm sao vậy?"
Thẩm Mạc Thành lắc đầu: "Anh nói tiếp đi."
"Dựa theo việc gần đây cậu thường xuyên nhớ lại những chuyện đã qua, xem ra tình hình của cậu đang chuyển biến tốt đẹp. May mắn thì có lẽ không cần giải cũng sẽ có ngày nhớ ra hết." Trần Trạm nói.
"Có lẽ?" Thẩm Mạc Thành lặp lại hai chữ, nhớ tới chuyện mấy hôm trước La Thiếu Hằng gặp ác mộng bừng tỉnh rồi ôm hắn khóc lóc đến thê thảm, trái tim hắn phi thường khó chịu, trầm giọng nói: "Tôi không thể chờ lâu, làm càng nhanh càng tốt."
La Thiếu Hằng đã đợi mình 10 năm, hắn luyến tiếc để em ấy tiếp tục một mình lưu giữ kí ức của cả hai thêm nữa.
Trần Trạm phi thường lý giải cảm thụ của hắn, trầm ngâm một chút nói: "Tôi về tìm tư liệu tương quan xem trước đã, nếu chắc chắn như vậy, tốt nhất nên tìm người thôi miên cậu trước đây giải trừ sẽ an toàn hơn."
Người thôi miên trước đây… Thẩm Mạc Thành liền nhớ ngay tới bác sĩ Trương.
Năm đó hắn quay về từ A thị, người tiếp nhận điều trị cho hắn chính là bác sĩ Trương, nhưng bác sĩ Trương là người của ông ngoại. Nếu lợi dụng thôi miên để phong bế kí ức giữa mình và La Thiếu Hằng là do ông ấy làm thì chứng minh ông ngoại hoàn toàn phản đối mối quan hệ gữa mình và La Thiếu Hằng. Hiện tại bảo bác sĩ Trương giúp mình giải trừ thôi miên, kết quả phân nửa là không có khả năng.
Nghĩ tới đây, hắn nhìn về phía Trần Trạm: "Anh không thể giải sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!