Thẩm Mạc Thành nhìn bọn họ, ánh mắt lạnh như băng, áp lực vô hình khiến sống lưng hai người đều thấm đẫm mồ hôi, hơi né tránh ánh mắt, không dám đối diện hắn.
Bầu không khí trong phòng căng thẳng đầy áp lực, tĩnh lặng tới độ có thể nghe rõ tiếng một cây kim rơi xuống đất. Những người trong phòng cơ hồ cố gắng thu tiếng hô hấp của bản thân tới mức thấp nhất, không dám quấy nhiễu Thẩm Mạc Thành.
Một lát sau, một trong hai người lên tiếng gọi một tiếng "Boss", rồi lại không biết nên nói gì, chỉ có thể tiếp tục cứng ngắc đứng đó.
"Thẩm Tông, Thẩm Khương." Thẩm Mạc Thành nhìn bọn họ, chậm rãi gọi ra hai cái tên, đã mười năm không gặp, hai người bọn họ theo phản xạ lên tiếng trả lời, loại phản ứng này xuất phát từ bản năng, là mệnh lệnh đã tuân theo từ nhỏ tới lớn.
Thẩm Mạc Thành ngồi xuống ghế sô pha, hất cằm ra hiệu cho 2 người ngồi xuống vị trí bên cạnh: "Ngồi đi."
Tuy rằng Thẩm Mạc Thành kêu bọn họ ngồi, nhưng Thẩm Tông và Thẩm Khương vẫn không chịu nhúc nhích mà đứng nguyên tại chỗ, liếc mắt nhìn nhau một cái, đột nhiên nhất tề quỳ xuống trước mặt Thẩm Mạc Thành.
Mấy người còn lại trong phòng hoàn toàn không có phản ứng gì đối với hành động của cả hai, dường như đã sớm quen mắt. Thẩm Mạc Thành tiếp nhận tách trà người bên ngoài đưa tới, khẽ nhấp một ngụm, thản nhiên nhìn hai người trước mặt: "Sao phải quỳ?"
"Bọn tôi sai rồi!" Thẩm Khương cúi đầu nói, trên mặt tràn đầy vẻ áy náy.
"Sai chỗ nào?" Thẩm Mạc Thành trầm ngâm, cười nhạo một tiếng, ngữ khí bình thản nói: "Ở A thị năm đó, hai cậu hộ chủ có công, vậy thì sai chỗ nào? Nếu không có hai cậu, hiện tại tôi cũng không thể an bình mà ngồi ở chỗ này, các cậu nói xem có phải không?"
Đối với lời hắn nói, Thẩm Tông và Thẩm Khương chỉ trầm mặc lắng nghe, ai cũng không dám tiếp lời.
Dường như đã dự đoán trước phản ứng của bọn họ, ngữ khí của Thẩm Mạc Thành chậm rãi trở nên lạnh băng: "Chỉ là tôi có chút tò mò, rõ ràng các cậu đã ngộ hại bỏ mình, hiện giờ là chuyện gì đây?"
"Boss…" Thẩm Tông khẽ cắn môi nói: "Thực xin lỗi, hết thảy đều là lỗi của chúng tôi, chúng tôi muốn rời khỏi Thẩm gia, không muốn sống tiếp những ngày như vậy nữa…"
"Đủ rồi." Thẩm Mạc Thành ngắt lời cậu ta, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bọn họ: "Thẩm Khương, Thẩm Tông, tôi tự thấy mình đối xử với các cậu không tệ, nếu các cậu thật sự muốn rời khỏi Thẩm gia, tôi tuyệt đối không ngăn cản, cần gì phải giả chết trốn đi?"
Bên người Thẩm Mạc Thành từng có 4 trợ thủ đắc lực là Thẩm Vân, Thẩm Du, Thẩm Tông và Thẩm Khương. Năm đó, hai anh em Thẩm Vân và Thẩm Du đều ở bên phân bộ Thụy Sĩ, hai người thân cận nhất bên người hắn là Thẩm Tông và Thẩm Khương. Khi xảy ra chuyện ở A thị năm đó, ở bên cạnh hắn chỉ có hai người bọn họ.
Trong sự cố đó, những người che chở cho hắn an toàn rời đi cơ hồ đều bị giết chết, sau khi hắn tỉnh lại ở bệnh viện, mới biết được Thẩm Tông và Thẩm Khương cũng nằm trong danh sách bị ngộ hại.
Thẩm Tông và Thẩm Khương là hai phụ tá đắc lực của Thẩm Mạc Thành, tỉnh cảm sâu đậm hơn các cấp dưới khác rất nhiều, khi biết hai người bọn họ hi sinh tính mạng để bảo vệ hắn, Thẩm Mạc Thành vừa bi thống vừa hối hận, nếu lúc ấy mình phát hiện điểm bất ổn sớm một chút, thì sẽ không đến mức nhiều huynh đệ của hắn bị đẩy vào hiểm cảnh như vậy.
Từ đó đến nay, hắn vẫn luôn cố hết sức bồi thường chăm sóc cho người nhà những người đã bị ngộ hại bỏ mình năm đó, nhưng hắn thật không ngờ, Thẩm Tông và Thẩm Khương chưa chết mà mai danh ẩn tích rời khỏi B thành.
Như hắn đã nói, nếu Thẩm Tông và Thẩm Khương muốn rời khỏi Thẩm gia, hắn tuyệt đối không ngăn trở, lại không ngờ, tình nghĩa bao năm, hai người này lại lựa chọn phương thức rời đi như thế.
Khi nghe Thẩm Du nói hai người bọn họ còn sống, phản ứng đầu tiên của hắn chính là cảm thấy may mắn thay bọn họ, dù sao hắn cũng đã nằm trên giường bệnh nhiền năm, không một ai có thể hiểu rõ cảm giác may mắn khi vẫn còn sống hơn hắn. Nhưng sau đó lại cảm thấy lửa giận, một loại cảm giác bị lừa dối cùng phản bội đột nhiên sinh ra.
Hơn nữa, sau khi trải qua chuyện của ông ngoại, hắn không thể không liên hệ hai chuyện lại với nhau, theo bản năng mà cảm thấy Thẩm Tông, Thẩm Khương đột nhiên rời đi khẳng định còn có ẩn tình.
Lời hắn nói khiến sự áy náy trên mặt Thẩm Tông và Thẩm Khương càng lúc càng sâu, bọn họ từ nhỏ đã được Thẩm gia thu dưỡng, mười mấy tuổi đã bắt đầu đi theo bên cạnh Thẩm Mạc Thành. Thẩm Mạc Thành cũng không hoàn toàn tỏ ra mình là chủ đối với bọn họ mà coi bọn họ như huynh đệ, cho dù bọn họ lựa chọn như vậy là vì bất đắc dĩ thì cũng cảm thấy thẹn với sự tín nhiệm của Thẩm Mạc Thành, hơn nữa Thẩm Mạc Thành còn từng vì cứu bọn họ mà trúng đạn.
"Boss, tôi biết giờ mình có nói gì cũng vô dụng, chúng tôi cam nguyện chịu phạt." Thẩm Tông khom lưng xuống, thấp giọng nói.
"Lý do." Thẩm Mạc Thành hoàn toàn không có hứng thú trách phạt bọn họ, chỉ muốn biết vì sao hai người họ rời đi, có liên quan gì tới những chuyện mà hắn không biết hay không.
Thẩm Tông không nói gì, mím môi, bộ dạng nguyện đánh nguyện phạt, Thẩm Khương bên cạnh muốn nói lại thôi, Thẩm Mạc Thành nhìn cậu ta: "Cậu nói xem."
"Boss…" Thẩm Khương đang định nói chuyện, Thẩm Tông hét lên một tiếng ngăn lại: "Câm miệng."
Thẩm Mạc Thành thản nhiên quét mắt nhìn cậu ta một cái, ra hiệu với người phía sau, liền có người giữ chặt hai tay Thẩm Tông ra sau lưng, kéo cậu ta ra ngoài, sau đó đóng cửa phòng lại.
"Nói đi." Thẩm Mạc Thành nói với Thẩm Khương vẫn còn đang quỳ trên mặt đất.
Thẩm Khương nhìn chằm chằm cửa phòng ngăn cách Thẩm Tông ở bên ngoài, khẽ cắn môi nói với Thẩm Mạc Thành: "Ngài đừng trách Tông ca, bọn tôi chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ phản bội ngài, mà anh ấy cũng không."
"A?" Thẩm Mạc Thành nhướn mày, có chút không để ý hỏi: "Bất đắc dĩ? Cậu nói xem các cậu bất đắc dĩ cái gì?"
Hai tay Thẩm Khương rũ hai bên khẽ nắm chặt, nhắm mắt tựa như bằng bất cứ giá nào cũng phải nói: "Tuy rằng chúng tôi luôn đi theo ngài cũng luôn coi ngài là chủ nhân của mình, nhưng chúng tôi là do lão gia tử đưa về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!