Thẩm Mạc Thành nhớ rõ lần trước lên núi, bởi vì nơi này rất đông người lại quá mức chật chội ầm ĩ nên hắn chỉ đứng ngây người một lúc rồi xuống núi, lúc ấy cũng có nghe được tiếng gọi nhưng tưởng là mình nghe lầm, cho nên đã bỏ lỡ cơ hội gặp mặt.
Không ngờ loanh quanh luẩn quẩn một thời gian, hai người lại lần nữa quay trở về chỗ này.
Thu hồi tầm mắt tập trung trên đám đông trước mặt, Thẩm Mạc Thành nhìn La Thiếu Hằng nói: "Để em đợi lâu."
"Không sao." La Thiếu Hằng cúi đầu khẽ cười một tiếng, vươn tay vỗ nhẹ bàn tay người yêu, nói: "Đi thôi, em dẫn anh vào trong thạch miếu."
"Ừ." Thẩm Mạc Thành cùng La Thiếu Hằng đi về phía trước.
Thạch miếu Vân Sơn không quá lớn, sư sãi bên trong cũng không nhiều, nhưng hơn ở chỗ đây là nơi địa linh nhân kiệt, du khách tới lui không ít, hương khói rất vượng.
Có thể là do mấy ngày nay nhớ ra càng lúc càng nhiều, lần trước khi tới Thạch miếu này Thẩm Mạc Thành không có cảm giác gì, nhưng lúc này, anh lại có cảm giác dường như rất lâu trước đây mình đã từng tới đây rồi, hỏi ra mới biết, quả nhiên, trước đây mình và La Thiếu Hằng cũng từng tới đây cầu cúng.
Rời khỏi thạch miếu, hai người chậm dãi đi dạo dọc theo con phố sầm uất, lúc đi ngang qua một sạp hàng bán mộc bài, Thẩm Mạc Thành dừng bước, chợt nhớ tới chiếc mộc bài trong ngăn kéo phòng La Thiếu Hằng từng nhìn thấy trước đây.
Nhìn một loạt mộc bài xếp ngay ngắn chỉnh tề trên sạp, lại liên tưởng tới chuỗi vòng Phật châu của La Thiếu Hằng, hắn có cảm giác mộc bài cũng có một cặp. Vì thế, hắn giữ La Thiếu Hằng lại hỏi: "Trước đây… có phải anh cũng có một khối mộc bài giống của em?"
"Ừ, nhưng chắc lúc xảy ra chuyện đã đánh mất rồi." La Thiếu Hằng đã không còn cảm thấy kinh ngạc về việc đôi khi hắn chợt nhớ ra cái gì đó, cầm một khối mộc bài trên sạp đưa cho hắn: "Khắc lại một khối nhé?"
"Được." Thẩm Mạc Thành gật đầu: "Em chọn cho anh một khối giống cái của em."
"Ừ." La Thiếu Hằng cúi người lựa chọn mộc bài, vừa chọn vừa hỏi hắn: "Có muốn khắc chữ gì không?"
Thẩm Mạc Thành nhớ tới dòng chữ "Hiện thế an ổn, nguyện Hằng bình an" trên mặt khối mộc bài của La Thiếu Hằng, liền nói: "Hiện thế an ổn, nguyện Thành bình an."
La Thiếu Hằng ngừng tay lại, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn: "Anh…"
"Huh? Không được à? Vừa vặn là một cặp với khối mộc bài của em." Thẩm Mạc Thành đáp.
Không ngờ hắn vẫn nhớ tới cái này, La Thiếu Hằng mỉm cười: "Không, rất hay." Nói xong chọn một khối mộc bài màu sắc hình dáng và chất liệu giống khối mộc bài của mình đưa cho chủ quán, nói dòng chữ muốn khắc cho ông ấy, rồi hẹn tối mai tới lấy.
Hai người mới từ nơi khác trở về, trước đó ở trên xe lửa không thể nào ngủ được, lúc này có cảm giác khá mệt, đi dạo trong trấn nhỏ một hồi rồi ra tới chỗ hẹn chờ bọn Sở Tô, khi đông đủ, cả nhà cùng nhau xuống núi.
Về tới nhà đã có chút muộn, La Thiếu Hằng ngáp ngắn ngáp dài đi tìm quần áo, Thẩm Mạc Thành vào phòng tắm chuẩn bị nước nóng.
Chờ tới khi hắn tẩy rửa bồn tắm rồi xả nước ấm xong xuôi, xoay người lại liền thấy La Thiếu Hằng khoanh hai tay đứng tựa cạnh cửa mỉm cười nhìn hắn.
La Thiếu Hằng đã cởi áo khoác, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi dài tay, thắt lưng quần cũng đã cởi ra.
Tuy rằng trong nhà có mở hệ thống sưởi nhưng hai người vừa trở về, hệ thống sưởi cũng chỉ mới mở không bao lâu, nhiệt độ không khí trong phòng vẫn còn chút lạnh, Thẩm Mạc Thành thấy La Thiếu Hằng ăn mặc phong phanh như vậy, khẽ chau mày: "Sao lại mặc ít thế?"
"Đi tắm mà, chẳng lẽ phải mặc cả áo khoác đi tắm?!" La Thiếu Hằng cười nói.
"Lần sau để anh chuẩn bị nước xong rồi mới được cởi áo." Thẩm Mạc Thành đi qua, đẩy La Thiếu Hằng vào phòng tắm: "Mau tắm rửa đi, cẩn thận cảm."
La Thiếu Hằng thuận thế giữ tay Thẩm Mạc Thành lại hỏi: "Thế còn anh?"
"Anh đi thu dọn giường ngủ, em tắm trước đi." Thẩm Mạc Thành vừa nói xong lại nhìn thấy La Thiếu Hằng khẽ mỉm cười.
"Này, Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng cười cười nhìn hắn, đáy mắt câu dẫn như có như không: "Mỗi lần đều là em chủ động, như vậy thực khiến em khó xử."
Thẩm Mạc Thành: "…"
"Huh?" La Thiếu Hằng nhướn mày nhìn hắn.
Thẩm Mạc Thành chỉ trầm mặc một giây, một tay kéo cửa phòng tắm lại, một tay ôm trọn thắt lưng người yêu, mãnh liệt kéo vào lòng, cúi đầu hôn môi em ấy.
La Thiếu Hằng phối hợp ngửa đầu đáp trả, vươn tay cởi bỏ dây lưng người yêu ném sang một bên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!