Chương 45: (Vô Đề)

Bên ngoài cửa, thanh niên thân cao hơn một chút khẽ ho nhẹ một tiếng, nói khẽ với thanh niên tóc quăn bên cạnh: "Tiểu Ngoan, phi lễ chớ nhìn, chúng ta chờ chú út bận việc xong rồi đến sau nhé?"

Trên mặt Sở Tô bất giác lộ ra chút nghi hoặc, mắt nhìn cánh cửa đang khép, gật gật đầu cùng Tiểu Thần chuẩn bị rời đi, vừa quay người lại liền thấy La Quỳnh Thư tới tìm bọn họ.

"Tiểu Ngoan, Tiểu Thần." La Quỳnh Thư đi tới: "Đứng đó làm gì? Cậu con không ở trong nhà sao?" Cô nói xong đang định vươn tay gõ cửa chợt nghe thấy một số âm thanh ái muội từ bên trong truyền ra, tay dừng giữa không trung, có chút xấu hổ nhìn Sở Tô và Tiểu Thần một cái.

Trong nhà La Thiếu Hằng có người, mà từ thanh âm vừa rồi xem ra bọn họ có quan hệ tương đối ái muội, La Quỳnh Thư cảm thấy bất khả tư nghị.

Cô nhớ năm ngoái gặp La Thiếu Hằng, lúc ấy khi nhắc tới Thẩm Mạc Thành, trên mặt em trai vẫn không che giấu nét bi thương nồng đậm. Dựa theo hiểu biết của cô về em trai, sao có thể mới không bao lâu đã chấp nhận người khác rồi? Tính tình của nó nếu có thể dễ dàng tiếp nhận người khác thì cũng không đến mức tự ép buộc bản thân ngần ấy năm.

Trong lòng tràn đầy nghi hoặc, cô nhịn không được khẽ quay đầu liếc nhìn, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Mạc Thành ra mở cửa, ánh mắt hai người đụng nhau, La Quỳnh Thư mãnh liệt ngừng bước, ánh nhìn đầu tiên thấy Thẩm Mạc Thành là sửng sốt, lập tức thốt ra: "Thẩm Mạc Thành?!"

Sở Tô bên cạnh nghe thấy lời mẹ mình cũng quay đầu lại, ánh mắt dừng ở nam nhân cao lớn đang đứng trước cửa.

Thẩm Mạc Thành không nhận ra nữ nhân trước mặt, nhưng sau khi nhìn thấy Sở Tô, ánh mắt tạm dừng trên mặt Sở Tô một chút, cảm thấy thằng bé có vài phần giống La Thiếu Hằng.

Nhìn thấy Thẩm Mạc Thành, La Quỳnh Thư không còn quan tâm tới nghi ngờ vừa rồi, xoay người bước nhanh tới trước mặt Thẩm Mạc Thành, có chút không tin hỏi: "Sao lại là cậu?! Cậu… sao cậu vẫn còn…"

Câu nói kế tiếp bị cô ép trở về, nhưng Thẩm Mạc Thành vẫn có thể đoán được cô ấy muốn nói câu "Sao cậu vẫn còn sống", nếu đã hỏi vấn đề này, chứng tỏ là người quen trước đây của hắn, Thẩm Mạc Thành khẽ gật đầu với cô: "Chào chị."

"Thật sự là cậu?!" La Quỳnh Thư khiếp sợ cực kỳ, nhìn chằm chằm Thẩm Mạc Thành không biết phải nói gì, nội tâm cực đại kinh ngạc! rõ ràng một người đã qua đời vào mười năm trước, sao lại có thể xuất hiện ở nơi này được?

Sở Tô ở bên cạnh cũng nghi hoặc nhìn Thẩm Mạc Thành, tuy rằng cậu không biết Thẩm Mạc Thành nhưng biết người này là người yêu chú út, cũng từng thấy rất nhiều ảnh chụp người này ở trong phòng chú, nhưng theo như cậu biết, Thẩm Mạc Thành đã mất vì tai nạn mười năm trước rồi mà, vậy người trước mắt này là ai?

"Là tôi." Thẩm Mạc Thành tuy rằng không biết bọn họ là ai, nhưng thiếu niên trước mắt có bộ dáng tương tự với La Thiếu Hằng, hắn đoán là người nhà em ấy, liền nói: "Mọi người tới tìm Thiếu Hằng phải không, em ấy ở bên trong."

"Ai tìm em à?" lúc này La Thiếu Hằng nghe tiếng vừa vặn đi ra, nhìn thấy mấy người ngoài cửa có chút kinh ngạc: "Chị hai, Tiểu Ngoan?"

"Thiếu Hằng." La Quỳnh Thư gọi em trai một tiếng, lại nhìn Thẩm Mạc Thành bên cạnh: "Cậu ấy…"

"A, là anh ấy." La Thiếu Hằng kịp phản ứng, đón mọi người vào nhà: "Mọi người vào nhà trước đi, từ từ em nói với chị sau."

Ba người theo bọn họ vào phòng, La Quỳnh Thư vẫn nhìn Thẩm Mạc Thành vài lần, muốn xác định có thật sự là Thẩm Mạc Thành năm đó hay không, bởi vì thật sự trông rất giống, nghi hoặc trong lòng cô lúc này rất lớn.

"Mọi người ngồi trước đi, em đi pha trà." La Thiếu Hằng nói xong chuẩn bị đi vào bếp thì Thẩm Mạc Thành giữ lại, nói: "Em tiếp chuyện mọi người đi, để anh." Nói xong, hắn đứng dậy đi vào bếp.

La Thiếu Hằng lấy bộ ấm chén sạch ra đưa cho Thẩm Mạc Thành, rồi ngồi xuống cạnh chị gái mình: "Chị tới từ lúc nào?"

Lực chú ý của La Quỳnh Thư vẫn còn ở trên người Thẩm Mạc Thành, không để ý tới câu hỏi của La Thiếu Hằng, Sở Tô ở bên cạnh lên tiếng trả lời thay: "Bọn con tới lúc trưa, muốn đưa mẹ đi chơi, trùng hợp anh Vương nói chú đã về, nên bảo bọn con tới đây tìm chú."

"À, khi đó chú đang… A!" La Thiếu Hằng mãnh liệt nhớ ra cái gì đó: "Vừa rồi các con ở bên ngoài?!"

"Vâng." Sở Tô nghiêm túc gật đầu: "Nghe được tiếng chú út đang bận nên chuẩn bị về trước."

…Chú bận? bận cái gì??!!

La Thiếu Hằng nhớ tới vừa rồi mình hồ ngôn loạn ngữ rên rỉ nhất thời cảm thấy bên tai nóng bừng lên, lại nhìn thấy biểu tình Sở Tô như kiểu "Biết cậu đang bận, con rất tri kỷ không tới quấy rầy cậu đó" càng khiến La Thiếu Hằng nhức đầu, chỉ có thể đầy mặt hắc tuyến giải thích: "Bạn học Tiểu Ngoan, con đang đoán mò cái gì đấy hả? vừa rồi chú chỉ nhờ chú Thành đấm lưng cho chú thôi."

"Vâng, con biết mà." Sở Tô rất thấu hiểu gật gật đầu: "Hai người chỉ đang đấm lưng cho nhau thôi."

"…Còn dám trêu chọc chú." La Thiếu Hằng bất đắc dĩ vươn tay vò vò mái tóc quăn tít của thằng cháu, lại nhìn sang Tiểu Thần vẫn ngồi im ở bên cạnh: " Đúng rồi, còn chưa giới thiệu bạn con cho chú. Chào con, chú là La Thiếu Hằng, cậu của Tiểu Ngoan, chú đoán con là Tiểu Thần phải không?"

"Dạ vâng, chào chú, cháu là Tiểu Thần." Tiểu Thần cười với La Thiếu Hằng.

"Bạn trai của con." Sở Tô ngồi bên cạnh bồi thêm một câu, lại nói với Tiểu Thần: "Anh cứ gọi chú ấy là chú út như em."

Sở Tô là con trai La Quỳnh Thư, dựa theo bối phận, hẳn phải gọi La Thiếu Hằng là cậu mới đúng, nhưng khi còn nhỏ, vợ chồng La Quỳnh Thư quá bận nên đã gửi Sở Tô ở La gia, dần dà Sở Tô học theo mấy đứa con anh cả đều gọi La Thiếu Hằng là chú.

La Thiếu Hằng không hề cảm thấy kinh ngạc đối với mối quan hệ giữa Sở Tô và Tiểu Thần, lần vô tình gặp lúc trước, chị gái cũng từng đề cập chuyện này với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!