…. Giang lão gia tử?
Đầu tiên Thẩm Mạc Thành ngẩn ra, rồi lập tức bước lên phía trước một bước, hai mắt nhìn chằm chằm Từ Đức Châu: "Ông chắc chắn mình không nghe lầm chứ?!"
Thân hình cao lớn của hắn khiến Từ Đức Châu bất giác lùi về sau hai bước, gật đầu kiên định nói: "Tôi không nghe lầm."
…Hóa ra, thật sự là ông ngoại sao? Thẩm Mạc Thành hốt hoảng nghĩ thầm.
Lúc trước khi cùng La Thiếu Hằng phân tích chuyện năm đó, hắn cũng từng nghĩ tới giữa La Thiếu Hằng và ông ngoại khẳng định có 1 bên nói dối.
Trải qua mấy ngày ở chung, cộng thêm những kí ức ngẫu nhiên nhớ ra trong đầu, hắn tin tưởng La Thiếu Hằng, cũng đoán được đại khái mọi chuyện, nhưng trong tiềm thức hắn vẫn không dám tin chuyện này là do ông ngoại gây ra, dù sao từ nhỏ, ông ngoại đã rất thương yêu hắn, trước khi cha mẹ hắn qua đời và chưa gặp được La Thiếu Hằng, người thân nhất của hắn ngoài ông nội ra cũng chỉ còn ông ngoại.
Giờ khắc này, những suy đoán trong lòng được chứng thật, sự tình bị vạch trần hơn nửa nhưng hắn lại không hề cảm thấy thoải mái chút nào.
"Anh sao vậy?" La Thiếu Hằng chú ý thấy hắn khác thường: "Anh biết Giang lão gia tử kia sao?"
Thẩm Mạc Thành thu liễm suy nghĩ bản thân, khẽ gật đầu với La Thiếu Hằng, lại hỏi thêm Từ Đức Châu: "Ông còn biết chuyện gì nữa không?"
Từ Đức Châu đáp: "Hết rồi, sau đó tôi liền đệ đơn xin từ chức, rời khỏi bệnh viện."
"Tôi biết rồi." Thẩm Mạc Thành gật đầu, hỏi La Thiếu Hằng: "Em còn muốn hỏi thêm gì không?"
"Không." La Thiếu Hằng lắc đầu, rút danh thiếp từ trong ví ra đưa cho Từ Đức Châu: "Đây là danh thiếp của tôi, sẽ có người liên lạc với ông về bệnh tình con gái ông."
Từ Đức Châu tiếp nhận danh thiếp, ánh mắt dán trên đó một hồi, giọng nói khàn khàn nói với La Thiếu Hằng: "Cảm ơn…"
"Không cần, chỉ trao đổi với nhau thôi mà." La Thiếu Hằng cười cười với ông, rồi cùng Thẩm Mạc Thành rời khỏi khu ruộng.
Bọn họ đi rồi, Từ Đức Châu vẫn nhìn theo hướng bọn họ rời đi tới thất thần, thẳng tới khi chuông di động để trong túi áo vang lên mới khiến ông phục hồi tinh thần.
Ông lấy di động ra, nhìn thấy màn hình hiện mấy chữ "Cô giáo Lâm" khiến ông cả kinh, còn cho rằng con gái ở trường xảy ra chuyện gì, vội vàng ấn nghe, sốt ruột hỏi: "Cô Lâm, chào cô, có phải Kiều Kiều…"
"Ba ba, là con!" đầu kia truyền tới một giọng nói nũng nịu.
"Kiều Kiều?" Từ Đức Châu sửng sốt một chút, thả lỏng tâm tình: "Sao đột nhiên lại gọi về?"
"Con muốn báo cho ba biết một tin tốt!" Từ Kiều Kiều hưng phấn nói: "Cô chủ nhiệm nói có nhà hảo tâm nguyện ý giúp đỡ con đi học, mà còn hỗ trợ con tới khi tốt nghiệp đại học mới thôi!"
"Cái gì?" Từ Đức Châu ngây ngẩn cả người.
"Có người nguyện ý giúp đỡ con đi học, về sau ba không cần phải khổ cực nữa rồi!" Từ Kiều Kiều vui vẻ nói: "Con còn phải lên lớp, không nói với ba nữa, ba nhớ giữ gìn sức khỏe!"
Từ Kiều Kiều cúp điện thoại, Từ Đức Châu vẫn duy trì tư thế nghe điện thoại đứng đờ đẫn hồi lâu, hoàn toàn không kịp phản ứng đối với những chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Từ sau khi hai người La Thiếu Hằng tìm tới, không chỉ bệnh tình của con gái có cơ hội chữa trị mà còn có người nguyện ý hỗ trợ con gái đi học, dường như mọi chuyện đều đã được an bài hết thảy khiến ông vô cùng bất ngờ.
Mấy năm qua, vì bệnh tình của con gái mà ông đã phải tất tả ngược xuôi, tiêu tốn hết mọi tích cóp trong đời, thiếu chút nữa còn nợ nần chồng chất, ngay cả việc sau này con gái có tái phát bệnh cũng không chắc còn tiền nằm viện, hiện giờ đột nhiên mọi khó khăn đều được giải quyết một cách đơn giản.
Gió thổi rét lạnh phả lên mặt ông, gương mặt đẫm lệ già nua tràn đầy vẻ áy náy, ông cầm chặt danh thiếp của La Thiếu Hằng, vùi mặt trong lòng bàn tay thô ráp chai sạn, nội tâm hối lỗi nói lời xin lỗi.
Một tiếng xin lỗi này nháy mắt bị gió thổi tan, bóng dáng lam lũ của ông đứng giữa dãy ruộng sườn núi trông có vẻ dị thường tiêu điều.La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành rời khỏi thôn, tài xế chiếc xe Van nhìn thấy hai người đi ra liền lái xe tới đón, hai người mở cửa bước lên xe.
Trên đường trở về, Thẩm Mạc Thành một đường trầm mặc, đáy mắt nồng đậm cảm xúc mà người xem không hiểu.
La Thiếu Hằng cũng không vội hỏi hắn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ nắm tay hắn thật chặt, không tiếng động an ủi người yêu.
Trở lại khách sạn, Thẩm Mạc Thành vào phòng liền ngồi xuống ghế, vươn tay đè lên ấn đường căng thẳng, chỉ cảm thấy toàn thân bị cảm giác vô lực bủa vây, có loại xúc động lập tức muốn trở về hỏi ông ngoại rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Vì sao ông lại làm như vậy…
Nhưng không được, mọi chuyện vẫn chưa được điều tra rõ ràng, không có chứng cớ chứng minh chuyện năm đó là do ông ngoại bày ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!