Chương 43: (Vô Đề)

Sáng sớm xuống sân ga, sắc mặt Thẩm Mạc Thành không được tốt lắm, cả đêm qua hắn không thể nào ngủ ngon, không chỉ bởi vì giường chật mà cái người nằm ở giường phía dưới hắn ngủ ngáy như sấm.

Đồng dạng La Thiếu Hằng cũng ngủ không ngon, anh vốn khó ngủ, ở trong hoàn cảnh này căn bản không thể nào ngủ được, chỉ có thể nhắm mắt nằm đó.

Sau khi ăn sáng xong, bọn họ tìm một nơi để nghỉ ngơi trước, tuy rằng trong lòng rất muốn đi tìm người ngay lập tức nhưng lúc này cả hai đều đang rất mệt mỏi, cần phải được nghỉ ngơi trước.

Thẩm Mạc Thành tắm rửa xong đi ra thấy La Thiếu Hằng đang ngồi cạnh cửa sổ nghịch di động, khóe miệng còn mang theo nụ cười, dường như đang xem cái gì thú vị lắm. Hắn lại gần hỏi: "Đang xem gì vậy?"

"Đang nói chuyện với Thẩm Vân." La Thiếu Hằng vừa gõ chữ vừa đáp. Nhắn xong tin gửi đi liền để di động sang một bên, kéo Thẩm Mạc Thành ngồi xuống cạnh mình, nhận lấy cái khăn giúp hắn lau khô tóc.

Thẩm Mạc Thành cúi đầu để La Thiếu Hằng giúp mình, vươn tay cầm di động của người yêu lên xem: "Tán gẫu gì mà vui vẻ thế?"

"Anh tự đọc đi." La Thiếu Hằng vừa lau tóc giúp hắn vừa nói: "Thẩm Vân nói cậu ấy đang ở trên đỉnh Phù Vân, đã bị gió thổi thành thịt khô rồi."

Thẩm Mạc Thành lục lại nhật ký trò chuyện, trước đấy thấy một bức ảnh của Thẩm Vân.

Là ảnh tự sướng của Thẩm Vân đứng trên đỉnh Phù Vân, gió lớn thổi tung tóc cậu ta rối bù xù, biểu tình trên mặt càng xơ xác hơn giống như sắp thăng thiên tới nơi.

Từ nhật kí trò chuyện thấy hai người bọn họ nói chuyện với nhau khá vui vẻ, còn gửi ảnh chụp cho nhau, Thẩm Mạc Thành đen mặt. Hắn đóng ảnh chụp lại, tiếp tục kéo lên trên xem, sau đó phát hiện, La Thiếu Hằng vừa mới tới thành phố B không bao lâu, hai người bọn họ đã add friend với nhau.

Ha hả, thằng nhóc trợ lý này được lắm. Thẩm Mạc Thành nội tâm cười lạnh một tiếng.

Lúc này, Trần Hoài đang ở trên đỉnh Phù Vân, dưới chân trơn trượt, thiếu chút nữa ngã chúi đầu xuống đất may mà có Trần Trạm ở cạnh đỡ cậu một phen.

Thẩm Mạc Thành để di động sang một bên, giả bộ tùy ý hỏi: "Bọn em rất quen thân?!"

"Cũng bình thường, ngẫu nhiên tán gẫu một chút thôi." La Thiếu Hằng đáp, để khăn bông sang một bên, dùng tay xoa xoa mái tóc Thẩm Mạc Thành nói: "Cả cái này anh cũng muốn ăn dấm?"

"Không có." Thẩm Mạc Thành cứng rắn khẳng định.

"Còn nói không có." La Thiếu Hằng từ phía sau ôm cổ hắn, gác cằm lên vai người yêu, chỉ chỉ chiếc gương phía trước mặt hai người: "Nhìn xem, đã đen xì rồi kìa."

Thẩm Mạc Thành qua gương nhìn thấy bản mặt thối đen của mình, khẽ hừ một tiếng: "Kết bạn từ lúc nào?"

"Khi vừa mới tới chỗ anh không lâu." La Thiếu Hằng nói. Lúc ấy, anh vừa mới tới, không quen thuộc thành phố B, Thẩm Mạc Thành lại khá bận rộn, nên một số việc nhỏ anh đều trực tiếp tìm Thẩm Vân, để tiện liên lạc, Thẩm Vân liền kết bạn với La Thiếu Hằng.

Còn bức ảnh vừa rồi là vì anh thấy Thẩm Vân up status nói mấy ngày qua cậu ấy đã leo hết 5 ngọn núi nên đã bình luận một câu ở phía dưới, sau đó Thẩm Vân liền gửi bức ảnh vừa rồi cho La Thiếu Hằng xem.

Chậc, quả nhiên sắp thành thịt khô tới nơi.

Sau khi nghe xong, Thẩm Mạc Thành không tỏ vẻ gì, trong lòng âm thầm ra quyết định lát nữa cũng phải đăng kí một tài khoản weibo, đến Thẩm Vân còn kết bạn với La Thiếu Hằng, vậy hắn tính là cái gì?

"Vẫn còn ăn dấm?" La Thiếu Hằng thấy hắn im im không nói, buông tay đang ôm cổ hắn ra, vòng tới trước mặt hắn, tựa lên cạnh bàn cười nói: "Sao anh lại nhỏ nhen quá vậy? đã nói không có chuyện gì rồi mà."

"Nhỏ nhen?" Thẩm Mạc Thành ngẩng đầu nhìn La Thiếu Hằng một cái, vươn tay cầm tay người yêu, dùng lực kéo La Thiếu Hằng vào lòng mình, ôm thắt lưng người yêu nói: "Ai nhỏ nhen?"

La Thiếu Hằng điều chỉnh tư thế ngồi ngay ngắn trên đùi hắn, vươn tay đùa giỡn xoa xoa mặt Thẩm Mạc Thành: "Anh đó."

Thẩm Mạc Thành tay dùng lực ôm chặt hơn một chút, kéo La Thiếu Hằng dán vào người mình, cúi đầu xuống, hai người chỉ cách hôn môi còn khoảng 1cm: "Nói lại lần nữa xem."

Hô hấp ấm nóng của hắn phà lên chóp mũi La Thiếu Hằng, ngưa ngứa, La Thiếu Hằng giật giật cánh mũi, ghé sát vào chút nữa, đôi môi dán lên môi hắn, thấp giọng nói: "Hôn một chút."

Thẩm Mạc Thành như ý nguyện ngậm môi La Thiếu Hằng, nhẹ nhàng cùng người yêu giao triền, đầu lưỡi thong thả tiến vào khoang miệng người yêu.

Nụ hôn dài kết thúc, La Thiếu Hằng tựa lên vai Thẩm Mạc Thành thở dốc, Thẩm Mạc Thành hôn hôn lỗ tai La Thiếu Hằng nói: "Đi ngủ một lát."

"Anh bế em đi." La Thiếu Hằng cười nói: "Bị anh hôn chân mềm nhũn cả rồi, không đi được."

Thẩm Mạc Thành lúc nào cũng cảm thấy bất đắc dĩ với kỹ năng câu dẫn của người yêu mình, trừng phạt vỗ vỗ mông mấy cái rồi bế La Thiếu Hằng lên giường.Đến chiều, hai người cầm theo mấy đồ quan trọng, chỉ để lại quần áo trong khách sạn rồi đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!