La Thiếu Hằng cúp điện thoại, mấy phút sau đối phương liền gửi địa chỉ tới cho anh, đồng thời còn nhận được mail về tình hình cuộc sống mấy năm qua của vị bác sĩ kia. Anh nhìn địa chỉ trên màn hình di động sửng sốt một chút: "Trấn Đức Giang ở thành phố L?"
"Sao vậy?" Thẩm Mạc Thành lại gần nhìn: "Có vấn đề gì sao?"
"Em từng tới đây rồi, nhưng sao lại là chỗ này? Quê của Từ Đức Châu là thành phố Y, lúc trước em đã tới đó một chuyến nhưng người dân trong thôn nói đã lâu ông ta chưa quay trở về, sao lại…" La Thiếu Hằng đột nhiên dừng lại, bừng tỉnh đại ngộ: "Đó là quê vợ ông ta!"
La Thiếu Hằng chợt nhớ ra, lúc trước từng thấy chỗ này trong tư liệu về Từ Đức Châu, nhưng vì vợ ông ta đã mất nhiều năm nên không hề để ý tới, không ngờ Từ Đức Châu lại ở đây, nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy hợp tình hợp lý.
"Lúc nào chúng ta đi?" Thẩm Mạc Thành trầm giọng hỏi, biết chỗ ở là được rồi.
"Ngày mai đi, trấn Đức Giang cách chỗ chúng ta khá xa, hơn nữa không có máy bay tới thẳng đó, chỉ có thể tới S thị rồi bắt xe lửa tới đó." La Thiếu Hằng suy nghĩ một chút: "Chúng ta về nhà trước đã, tiện xem tư liệu mấy năm qua của ông ta."
"Được." Thẩm Mạc Thành gật đầu, liếc mắt nhìn phòng ngủ một vòng, rồi cùng La Thiếu Hằng rời đi.
Tra được tin tức của người có liên quan tới chuyện năm đó, chứng tỏ bọn họ đã bước gần thêm một bước tới chân tướng cố sự năm đó. Tâm tình hai người có chút kích động, mà hậu quả của kích động chính là, đêm đó La Thiếu Hằng lại không ngủ được.
Anh nằm ghé lên ngực Thẩm Mạc Thành, ngữ khí hưng phấn nói: "Em có chút kích động, phải làm sao đây? Trước đó vẫn luôn không có tin tức gì, em còn tưởng đối phương đã biến mất rồi."
Bộ dạng này của La Thiếu Hằng quả thật có chút hưng phấn, Thẩm Mạc Thành bật cười nói: "Không đâu, trừ phi Từ Đức Châu chết, nếu không sớm hay muộn cũng có thể tìm ra."
"Đúng thế, giống anh vậy đó." La Thiếu Hằng cười tươi: "Mạc Thành, trước kia em vẫn luôn không tin chuyện số mệnh, nhưng từ sau khi gặp lại anh, em đã bắt đầu tin, hết thảy mọi việc đều được ông trời sắp đặt hết rồi."
"Ừ." Thẩm Mạc Thành xoa xoa đầu đồng ý với người yêu, nếu là trước kia, hắn khẳng định sẽ cười nhạt với cách nói số mệnh định trước, nhưng hiện tại bất đồng, La Thiếu Hằng đối với hắn mà nói chính là số mệnh định trước.
"Đúng rồi, cái này cho anh." La Thiếu Hằng cởi vòng phật châu trên cổ tay xuống, đeo vào tay cho Thẩm Mạc Thành: "Hy vọng lần này nó có thể mang tới may mắn cho anh, khiến anh mau mau nhớ lại."
Phật châu được tạo thành từ gỗ đàn hương thượng hạng, cho dù đã trải qua thời gian mài mòn nhưng màu sắc không hề phai nhạt đi chút nào, ngược lại càng có thêm cảm giác lắng đọng qua năm tháng, đại khí trầm ổn.
Có thể là do La Thiếu Hằng đã đeo nhiều năm trên tay nên phật châu phát ra xúc cảm ấm áp mà ôn nhuận.
Từ khi gặp lại La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành đã nhìn thấy vòng phật châu này vẫn luôn ở trên tay em ấy, nhìn chiếc vòng đang ở trên tay mình lúc này, hắn cảm thấy tim mình chậm rãi gia tốc đập "bang bang" trong lồng ngực.
Lật một viên phật châu lên xem, đúng như dự đoán trên mỗi viên đều có khắc một chữ "Thành".
— Mạc Thành, cuối tuần em sẽ đi vẽ phong cảnh cùng với lớp, chắc phải mấy ngày nữa mới về được, đừng nhớ em nha.
Trong trí nhớ tựa hồ có một thiếu niên tràn đầy sức sống giống như La Thiếu Hằng bây giờ nằm ghé lên ngực hắn, mặt mày tươi cười nói sẽ phải ra ngoài vẽ phong cảnh.
Thiếu niên đi một tuần, nói là đi vẽ phong cảnh với bạn nhưng khi trở về lại kéo tay hắn, thật cẩn thận đeo vào một chuỗi phật châu trân quý, cười hì hì nói: "Mạc Thành, tặng anh chiếc vòng này, có thích không? Phải cảm tạ em thế nào đây?"
— có thích không?
— đương nhiên thích.
Tầm mắt Thẩm Mạc Thành chuyển từ chuỗi phật châu sang La Thiếu Hằng, khẽ cúi đầu cầm tay La Thiếu Hằng, mười ngón đan xen vừa khít.
Hình ảnh mơ hồ trong trí nhớ nháy mắt đột nhiên trở nên rõ ràng, gương mặt thiếu niên trùng khớp với gương mặt người trước mặt, gương mặt trẻ con ngây ngô năm đó của thiếu niên giờ đã trở nên thành thục, khí chất cả người có vẻ ôn nhuận như ngọc.
Thiếu Hằng của hắn từ một thiếu niên ngây ngô đã trưởng thành một nam nhân xuất sắc, mỗi khi nhìn mình, tình yêu nhiệt tình nồng hậu trong ánh mắt vẫn không hề thay đổi.
Trong mắt em ấy luôn tràn ngập ấm áp cùng yêu thương, chỉ liếc mắt một cái đã có thể khiến tâm tư hắn trở nên ấm áp.
Tim Thẩm Mạc Thành đập nhanh không thôi, nắm chặt tay La Thiếu Hằng trong tay.
La Thiếu Hằng thấy Thẩm Mạc Thành không nói lời nào chỉ nhìn mình chằm chằm, lên tiếng hỏi: "Sao vậy?"
Thẩm Mạc Thành yên lặng nhìn anh, dùng tay còn lại vuốt ve mặt La Thiếu Hằng, ngữ khí ôn nhu nói: "Anh nhớ ra rồi."
"Nhớ ra là sao… khoan đã, anh vừa nói gì cơ?" La Thiếu Hằng mãnh liệt ngồi bật dậy, ngữ khí kích động nói: "Có phải anh vừa nói nhớ ra rồi? Em không nghe lầm chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!