Chương 41: (Vô Đề)

Lần gặp lại ở Thụy Sĩ luôn khắc sâu trong kí ức cả hai. Thẩm Mạc Thành vô cùng hối hận vì lúc trước đã nghi ngờ La Thiếu Hằng mà bóp cổ em ấy, trời biết hiện tại hắn không thể nào quên được những câu nói nặng lời hắn đang buông ra khi đó.

Hắn đau lòng xoa xoa khóe mắt phiếm hồng của La Thiếu Hằng: "Em có trách anh không?"

Hắn chấp nhận La Thiếu Hằng trách hắn, thậm chí hận hắn cũng không sao, điều đó là hoàn toàn bình thường.

"Thật sự em cũng rất muốn trách anh." La Thiếu Hằng cầm tay hắn nói: "Nhưng vừa nghĩ tới việc anh hôn mê trên giường sống chết không rõ nhiều năm liền, em lại không thể nào trách anh được, thậm chí em đã nghĩ, nếu lúc trước em kiên trì đi cùng với anh, lúc xảy ra chuyện nói không chừng còn có thể che chắn giúp anh…"

"Nói bậy cái gì đó!" Thẩm Mạc Thành nghiêm mặt đánh gãy lời La Thiếu Hằng: "Không cho phép em nghĩ thế!"

Tai nạn xe cộ mười năm trước rốt cuộc nghiêm trọng thế nào hắn không nhớ được nhưng có thể khiến hắn hôn mê nhiều năm trong bệnh viện khẳng định không nhẹ, một mình hắn gặp nạn không nói, giờ nghĩ tới La Thiếu Hằng cũng gặp nguy hiểm như vậy, hắn không thể nào chấp nhận được, hiện tại điều hắn cảm thấy may mắn duy nhất chính là khi đó đã không cho em ấy đi cùng.

"Được rồi, chúng ta không nhắc tới nữa." La Thiếu Hằng biết hắn lo lắng cái gì, nhéo nhéo lòng bàn tay hắn: "Anh còn chưa nói cho em biết mấy năm qua anh sống thế nào?"

"Không thế nào cả." Thẩm Mạc Thành một câu tóm gọn: "Nằm ngay kia, truyền dịch dinh dưỡng."

La Thiếu Hằng: "…"

Không khí vốn có chút bi thương nặng nề, trong nháy mắt đã bị câu nói của hắn đánh tan, La Thiếu Hằng có chút hết nói nổi đẩy hắn một cái: "Anh nghiêm túc một chút được không?"

Thẩm Mạc Thành mỉm cười nắm tay La Thiếu Hằng, kéo vào lòng: "Thật sự không có vấn đề gì, chỉ là ý thức không tỉnh táo nên vẫn chìm trong trạng thái hôn mê, tỉnh lại thì không sao rồi."

"Vậy sao dì Vương lại nói thân thể anh không được tốt lắm? Còn cả chứng đau đầu nữa?" La Thiếu Hằng không hài lòng với lời giải thích của hắn, lần trước thấy chứng đau đầu của hắn tái phát dữ dội như vậy khiến anh vẫn không thể nào yên tâm được.

"Bà ấy lo lắng thái quá thôi, lúc vừa tỉnh lại bởi vì nằm một chỗ lâu ngày mà có chút di chứng, giờ đã điều trị dứt điểm rồi." Thẩm Mạc Thành an ủi.

"Vậy còn chứng đau đầu? lúc ấy bị tai nạn rất nghiêm trọng sao? Bác sĩ nói thế nào?" La Thiếu Hằng lo lắng hỏi.

"Không nghiêm trọng, đau đầu là vì anh cố nhớ chuyện trước kia nhưng không được, chậm rãi sẽ ổn thôi."

"Bây giờ vẫn tái khám định kỳ chứ? Tái khám ở đâu? Chỗ bác sĩ Trương sao?" La Thiếu Hằng liên tục đặt câu hỏi.

"Mỗi tháng đều tái khám ở chỗ bác sĩ Trương." Thẩm Mạc Thành không phiền chán trả lời từng câu hỏi của người yêu, thấy La Thiếu Hằng lại muốn đặt câu hỏi nữa liền dời đề tài: "Vừa rồi em định tìm cái gì?"

La Thiếu Hằng thấy hắn không muốn nói tiếp đề tài kia nên cũng thôi không hỏi nữa, âm thầm nhớ kỹ lần sau tới chỗ bác sỹ Trương sẽ tìm hiểu tình hình sức khỏe cụ thể của Thẩm Mạc Thành sau. Anh xoay người mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một cái túi gấm màu ngân bạch đưa cho Thẩm Mạc Thành: "Em tìm cái này."

Thẩm Mạc Thành tiếp nhận, mở dây thắt ở miệng túi, từ bên trong đổ món đồ lên lòng bàn tay. Đó là một mảnh vải màu xám tối, ở quanh mép có dấu vết bị cháy xém.

Hắn cầm miếng vải lên, khó hiểu nhìn La Thiếu Hằng: "Cái này để làm gì?"

"Là mảnh vải em cắt từ quần áo trên người thi thể xuống." La Thiếu Hằng nói.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy, trong lòng chấn động, ánh mắt chuyển qua miếng vải cháy xém, nhớ tới bộ dáng hoảng hốt sau khi giật mình bừng tỉnh của La Thiếu Hằng.

Vậy là em ấy coi miếng vải này là chính mình sao? Sau khi bừng tỉnh từ ác mộng phản ứng đầu tiên chính là muốn tìm nó.

Tưởng tượng cảnh La Thiếu Hằng cắt miếng vải này từ quần áo thi thể, Thẩm Mạc Thành cảm thấy hốc mắt nóng lên, bàn tay cầm miếng vải tựa như bị phỏng: "…Em vẫn luôn giữ nó?"

"Giữ chút tưởng niệm." La Thiếu Hằng cười nói, vươn tay cầm miếng vải trong lòng ban tay hắn bỏ lại vào trong túi gấm thắt dây lại: "Giờ chắc không cần tới nó nữa, bởi vì tưởng niệm đã quay trở lại."

Thẩm Mạc Thành cầm chặt tay La Thiếu Hằng, ngữ khí nghiêm túc: "Anh cam đoan về sau sẽ không bao giờ rời khỏi em nữa, em yên tâm."

"Ừ." La Thiếu Hằng cũng nắm lại tay hắn: "Đúng rồi, còn có rất nhiều đồ của chúng ta trước đây, anh có muốn xem không?"

"Muốn xem nhưng hiện tại quan trọng nhất vẫn là đi ngủ, giờ đã khuya lắm rồi." Thẩm Mạc Thành cất cái túi gầm vào trong ngăn kéo tủ, ấn La Thiếu Hằng nằm xuống giường, rồi cũng nằm xuống bên cạnh.

"Vậy ngày mai xem sau, ngủ ngon." La Thiếu Hằng ngoan ngoãn nằm xuống, kéo chăn lên tận cằm.

"Muốn để đèn không?" Thẩm Mạc Thành nhớ lúc trước khi ở viện điều dưỡng, mỗi tối đi ngủ em ấy đều để đèn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!