Tình ái qua đi, Thẩm Mạc Thành giúp La Thiếu Hằng rửa sạch cơ thể ở trong bồn nước nóng, khi ngón tay thâm nhập vào dũng đạo, loại cảm giác ấm nóng co chặt này khiến dục vọng vẫn chưa hoàn toàn tiêu hết trong hắn lại rục rịch trỗi dậy, nhưng thấy La Thiếu Hằng toàn thân mệt mỏi vô lực dựa vào người mình muốn ngủ, hắn cố gắng kiềm chế lại, nhanh chóng thanh lý sạch sẽ bạch dịch trong cơ thể rồi bế La Thiếu Hằng trở về chỗ nghỉ.
La Thiếu Hằng vừa nằm lên chiếu là toàn thân xụi lơ, ngay cả đầu ngón tay cũng lười cử động.
Thẩm Mạc Thành đi lấy khăn tắm, đỡ La Thiếu Hằng dùng khăn lau khô người rồi giúp anh mặc áo choàng tắm vào.
La Thiếu Hằng toàn thân vô lực mặc hắn bài bố, theo động tác Thẩm Mạc Thành khẽ phát ra vài tiếng hừ hừ.
Thẩm Mạc Thành buộc xong dây lưng bên hông áo choàng tắm, còn mình tùy tiện khoác áo choàng trên người, lại lấy một chiếc khăn sạch lau khô tóc cho La Thiếu Hằng.
La Thiếu Hằng phối hợp cúi đầu để Thẩm Mạc Thành lau tóc cho mình, lơ đãng mở mắt ra vừa lúc nhìn thấy thứ đang ngủ đông giữa hai chân Thẩm Mạc Thành, cho dù đã giải phóng hiện đang ở trạng thái mềm nhũn nhưng kích cỡ thứ đồ chơi kia thật không nhỏ.
Anh nhìn vài giây, nhớ tới vừa rồi mình bị nó gây sức ép vừa thích vừa mệt, nhịn không được giơ chân trêu chọc nó một chút: "Không hổ ăn dịch dinh dưỡng nhiều năm, kích cỡ này thiếu chút nữa đã giết chết em rồi."
Thẩm Mạc Thành được người yêu khích lệ bật cười, tay đang lau tóc khẽ dừng lại, ném cái khăn qua một bên, bắt lấy cổ chân La Thiếu Hằng đưa lên miệng hôn hôn: "Ừ, như vậy mới đáng giá em đợi 10 năm."
La Thiếu Hằng chẳng qua chỉ thuận miệng trêu đùa không ngờ hắn không những đồng thuận mà còn cảm thấy đắc ý tự hào, có chút không dám tin nhìn hắn: "Dịch dinh dưỡng của anh có độc à?!"
"Ha ha…" Thẩm Mạc Thành nghe vậy nhịn không được cao giọng bật cười.
Gặp lại lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên La Thiếu Hằng thấy hắn cười vui vẻ sảng khoái như vậy, không khỏi nhìn nhiều một chút: "Đã lâu không thấy anh cười như vậy."
Trong giọng La Thiếu Hằng mang theo chút cảm thán, trên mặt bày ra biểu tình hoài niệm.
Thẩm Mạc Thành buông chân La Thiếu Hằng ra, vươn tay kéo người yêu vào lòng, cúi đầu hôn lên trán anh nói: "Anh cảm thấy thực may mắn vì em đã nguyện ý chờ anh lâu như vậy."
La Thiếu Hằng mỉm cười, ngửa đầu hôn trả lại hắn: "Em cũng cảm thấy thực may mắn, anh đã lại trở về bên cạnh em."
Hai người nằm ôm nhau trên chiếu tatami hưởng thụ thời gian ở cạnh nhau một lúc rồi mới thu dọn đồ đạc quay trở về nhà.
La Thiếu Hằng bị gây sức ép vài lần ở trong suối nước nóng, vừa về tới nhà liền nằm vật lên giường ngủ quên trời đất, Thẩm Mạc Thành chống cằm lẳng lặng nhìn người yêu hồi lâu, cúi đầu hôn La Thiếu Hằng mấy cái mới tắt đèn đi ngủ.
Bởi vì quá mệt mỏi nên lúc đầu La Thiếu Hằng ngủ khá an ổn, nhưng sau nửa đêm lại bắt đầu nằm mơ, cảnh trong mở rất đơn giản, chính là cảnh thi thể Thẩm Mạc Thành bị hỏa táng năm đó, giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại trong nhiều năm qua.
Cảnh trong mơ cứ như được quay chậm lại, mỗi một cửa động đều được thả chậm vô hạn, anh ở trong mộng tựa như bị điểm huyệt không thể cử động, cứ đứng ở trong nhà hỏa táng, vẻ mặt hoảng hốt nhìn thi thể Thẩm Mạc Thành bị đẩy vào lò thiêu, thẳng tới khi cửa lò thiêu được đóng lại mới kịp phản ứng. cả người lao tới muốn giành lại nhưng lại bị bạn bè xung quanh giữ chặt.
"Buông ra!!!" La Thiếu Hằng kinh hô một tiếng, mãnh liệt bật dậy từ trên giường, một phen xốc chăn lên xuống giường, kéo ngăn tủ đầu giường ra tìm kiếm cái gì đó.
Thẩm Mạc Thành nằm ngủ bên cạnh cũng bị La Thiếu Hằng làm cho tỉnh theo, vội vàng ngồi dậy bật đèn bàn bên cạnh: "Em sao vậy? Lại gặp ác mộng sao?"
Động tác tìm kiếm của La Thiếu Hằng dừng lại, quay đầu nhìn về phía hắn, biểu tình có chút dại ra, hai mắt trừng lớn nhìn rõ sự sợ hãi nơi đáy mắt, La Thiếu Hằng nhìn chằm chằm Thẩm Mạc Thành vài giây, bất ngờ có phản ứng, lao tới gắt gao ôm chặt hắn, phát ra tiếng nức nở rền rĩ.
"Sao thế?" Thẩm Mạc Thành vội ôm lấy La Thiếu Hằng, vươn tay vuốt tóc người yêu trấn an: "Đừng sợ, anh đây."
"Ôm em." Giọng La Thiếu Hằng nghẹn ngào từ cổ họng truyền ra: "Mạc Thành, ôm em…"
Thẩm Mạc Thành ôm chặt La Thiếu Hằng vào lòng, liên tục thấp giọng trấn an người yêu.
Ngực La Thiếu Hằng phập phồng kịch liệt, anh tựa đầu lên hõm vai Thẩm Mạc Thành, một tiếng nức nở truyền tới cơ hồ như đang khóc không thành tiếng, nhuốm đậm bi thương vô pháp giải tỏa.
Từ khi gặp lại cho tới nay, cho dù từng thấy La Thiếu Hằng hốc mắt đỏ ửng hoặc rơi nước mắt nhưng Thẩm Mạc Thành chưa từng thấy em ấy suy sụp đến vậy, tiếng khóc của em ấy tựa như lưỡi dao sắc bén, mỗi một tiếng đều vô cùng chuẩn xác chém vào lòng khiến hắn như thấy được hình ảnh La Thiếu Hằng giật mình bừng tỉnh giữa đêm trong viện điều dưỡng, vừa bi thương vừa bất lực.
Thẩm Mạc Thành không rõ em ấy mơ thấy cái gì mà lại trở nên suy sụp như vậy, thậm chí vai áo ngủ của hắn đã bị nước mắt thấm ướt, nhưng hắn biết khẳng định có liên quan tới mình.
Mọi cảm giác vui sướng bi thương của em ấy đều có liên quan tới mình.
Thẩm Mạc Thành dỗ La Thiếu Hằng thế nào cũng không được, thâm tâm vừa áy náy vừa đau lòng, cuối cùng chỉ có thể vừa ôm chặt vừa hôn hôn vành tai người yêu, liên tục an ủi: "Ngoan, đừng khóc…"
Mà La Thiếu Hằng giống như không nghe thấy lời dỗ dành của hắn, nước mắt vẫn rơi không ngừng, bả vai kịch liệt rung động, tựa như muốn dùng nước mắt để trút hết những ủy khuất mấy năm qua vẫn nén chịu trong lòng ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!