Trong phòng vẽ ban trưa, ánh dương quang xuyên qua cửa sổ chiếu vào khiến bóng người trong phòng kéo dài trên sàn, ánh sáng trắng hắt lên khuôn mặt nghiêng nghiêng tựa như tỏa ra một vầng hào quang lấp lánh.
Bút chì theo chuyển động cánh tay lưu lại từng đường nét lưu loát trên giấy trắng, hình ảnh trên giấy dần trở nên rõ ràng, mái tóc ngắn năng động, khuôn mặt nghiêng góc cạnh phân minh, ánh mắt nghiêm túc chuyên chú, bức vẽ nam nhân đầy sức sống dần thành hình.
La Thiếu Hằng lui ra sau một chút, vừa lòng gật đầu, quay sang gọi người đang làm việc ở bên cạnh: "Nè, anh tới đây chút."
Thẩm Mạc Thành nghe vậy ngừng tay lại, đứng dậy đi tới bên cạnh người yêu, sau khi nhìn thấy người trong tranh liền giật mình sửng sốt.
"Thấy thế nào?" La Thiếu Hằng ngẩng đầu hỏi anh.
"…Vẽ anh làm gì?" Thẩm Mạc Thành hỏi, bức tranh vẽ cảnh anh đang điều chỉnh giá vẽ lúc trước, phi thường tỉ mỉ chi tiết.
"Có đẹp không?" La Thiếu Hằng hỏi lại lần nữa.
Nói đẹp thì giống như đang tự khen mình mà nói không đẹp thì rất dối lòng, Thẩm Mạc Thành dứt khoát không lên tiếng, xoay người giúp cậu nhặt đống bút vẽ rơi vương vãi dưới đất.
"Người học vẽ luôn muốn dùng chính đôi tay mình vẽ lại tất cả những thứ đẹp nhất trên đời." La Thiếu Hằng nhìn tư thế xoay người nhặt đồ của Thẩm Mạc Thành, thắt lưng tạo ra đường cong hoàn mỹ khiến cậu không rời mắt khỏi anh được, bút trong tay bất giác lại phác thảo vài nét, đường cong thắt lưng lại dần hiện ra.
Thẩm Mạc Thành để gọn đống bút vẽ ở bên cạnh giá, vừa quay đầu, lại thấy La Thiếu Hằng đang chăm chú nhìn mình, hai mắt tựa như đang phát sáng, không khỏi lên tiếng hỏi: "Em nhìn anh làm gì?"
La Thiếu Hằng cười cười: "Cởi quần áo ra."
Thẩm Mạc Thành sửng sốt, còn tưởng mình nghe lầm, nhưng lại lần nữa nghe thấy em ấy nói: "Cởi xong ra bên kia ngồi, hôm nay vẽ anh cởi trần trước."
"…. Anh còn chưa đồng ý." Thẩm Mạc Thành đứng bất động.
"Huh?" La Thiếu Hằng nghiêng đầu nhìn người yêu, khóe môi cong cong cười: "Không phải đã nói mạng anh là của em à? Còn để ý thân thể làm chi."
"…."
"Nếu anh không muốn, em cũng không ép."
"…. Anh cởi."
………………………………
"Ziii….."
Di động để bên cạnh khẽ rung lên đánh thức giấc mộng, những hình ảnh quá mức tốt đẹp đó chợt tan biến.
La Thiếu Hằng vươn tay với lấy cái di động đưa tới trước mặt, thấy cái tên "La Hào" hiện lên trên màn hình cuộc gọi. La Hào là con trai của anh cả, tuy rằng anh bởi vì chuyện với Thẩm Mạc Thành mà đã cắt đứt quan hệ với người trong nhà nhưng lại vẫn thường xuyên liên hệ với đứa cháu này.
"Alo." La Thiếu Hằng nghe điện.
La Hào nói cuối tuần có bạn của nó tới làng du lịch chơi, nhờ La Thiếu Hằng giúp đỡ bố trí sắp xếp.
La Thiếu Hằng nghe xong đáp: "Hai người đúng không, được rồi, chú sẽ sắp xếp… à, cháu có thời gian thì cùng bạn bè tới đây chơi, không sao, đừng lo lắng."
Sau khi cúp điện thoại, La Thiếu Hằng thả chiếc di động lên chiếc bàn bên cạnh.
Cửa sổ phòng không đóng, gió nhẹ mang theo chút hàn ý tràn vào phòng, anh kéo chăn bọc kín bản thân, nhắm mắt lại tiếp tục ngồi trên xích đu, một lần nữa từng chút miêu tả hình dáng người trong mộng, khóe môi bất giác lộ ra nụ cười mỉm.
Nửa năm qua anh thường xuyên mơ thấy những kí ức đã qua, đặc biệt là từ sau khi trở về từ Cổ Nham Tự hình ảnh trong mơ thấy càng rõ ràng hơn.
Lúc đó, Thẩm Mạc Thành tỉnh lại trong bênh viện phát hiện mình đã mất trí nhớ, bác sĩ nói đầu anh đã bị thương nặng, mất trí nhớ là chuyện đã dự kiến trước, có lẽ rất nhanh sẽ nhớ lại cũng có khả năng vĩnh viễn không thể nhớ ra.
Không liên lạc được với người nhà Thẩm Mạc Thành, trên người anh ấy còn đang bị thương, La Thiếu Hằng tốn bao sức lực mới cứu được người trở về cũng không thể buông tay mặc kệ. Sau khi nghĩ mãi, cậu quyết định đưa Thẩm Mạc Thành về chỗ trọ của mình.
Ai cũng không ngờ được, vốn chỉ là không đành nhẫn tâm ra quyết định, cuối cùng lại phát triển thành mối quan hệ yêu đương ân ái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!