Chương 38: (Vô Đề)

La Thiếu Hằng dẫn Thẩm Mạc Thành tới chỗ mình ở, nơi anh ở chiếm diện tich khá lớn, cách làng du lịch một khoảng không xa.

Rời khỏi hậu viện làng du lịch, đi qua một con đường rải đá cuội không ngắn, Thẩm Mạc Thành mới nhìn thấy căn nhà gỗ, từng thấy trong ảnh và tranh của La Thiếu Hằng, hiện ra trước mắt.

Căn nhà gỗ nhỏ tọa lạc ngay dưới chân núi, tổng thể phủ một màu cà phê mang đậm phong cách cổ xưa, ánh dương quang chiếu xuyên qua khu rừng phủ lên mái nhà, chiết xạ một khung cảnh rực rỡ.

Bên phải căn nhà là một khu rừng trúc rộng lớn, gió nhẹ thổi qua truyền tới tiếng lá sàn sạt êm tai.

"Thẩm Mạc Thành, về sau nhà chúng ta phải có một cái sân lớn, một bên là rừng trúc, mỗi khi mở cửa sổ ra là nhìn thấy rừng trúc, quang cảnh nhất định rất đẹp."

Nhìn khu rừng trúc cứng cỏi thẳng tắp, trong đầu Thẩm Mạc Thành vang lên một giọng nói quen thuộc. Từ sau khi gặp lại La Thiếu Hằng, gần đây trong đầu hắn lục tục nhớ ra một vài chuyện mơ hồ, điều này dường như đã trở thành thói quen của hắn.

"Rừng trúc là em thuê người trồng." La Thiếu Hằng lên tiếng. Mặc dù, làng du lịch mới khai trương năm ngoái nhưng khu đất này anh đã mua từ nhiều năm trước, lúc ấy cũng đã nhờ người trồng luôn.

"Rất đẹp." Thẩm Mạc Thành khen ngợi.

"Khi tuyết rơi còn đẹp hơn nữa." La Thiếu Hằng dẫn hắn vào sân.

Trong viện, cảnh vật giống y hệt những gì hắn đã nhìn thấy trong ảnh, cho dù là bộ bàn ghế đá kê ngoài sân hay bóng cây cổ thụ xum xuê, hết thảy đều có vẻ điềm tĩnh mà ấm áp.

Thẩm Mạc Thành đánh giá một vòng: "Em nuôi gà ở đâu?"

"Kia kìa." La Thiếu Hằng chỉ chỉ về phía rừng trúc: "Toàn nuôi thả, chuồng gà để trong rừng trúc."

"Không nuôi trong sân à?" Thẩm Mạc Thành nhớ rõ em ấy vẽ cảnh nuôi gà trong sân.

La Thiếu Hằng kỳ quái nhìn hắn một cái: "Anh nghĩ gì vậy? nuôi gà trong sân để lấy phân à?"

Lấy phân?

Thẩm Mạc Thành sửng sốt một chút mới kip phản ứng "lấy phân" là có ý gì, cúi đầu nhìn nhìn dưới chân mình, phát hiện không dẫm phải phân gà mới thoáng yên tâm chút.

La Thiếu Hằng thấy vẻ mặt hắn, nhịn không được bật cười: "Yên tâm, đã lâu không nuôi rồi."

"Ừ, bị em nuôi chết." Thẩm Mạc Thành gật gật đầu.

La Thiếu Hằng hừ lạnh một cái, lấy chìa khóa ra mở cửa: "Vào đi."

La Thiếu Hằng tới B thị một thời gian, nhà đã lâu không được thông gió nên có chút bụi bặm bức bí. Anh đi mở cửa sổ ra, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào mang tới một luồng không khí mới mẻ.

Cửa sổ phòng khách vừa vặn nhìn ra khu rừng trúc, vừa mở ra liền nghe được tiếng lá xào xạc từ rừng trúc vang vào.

Thẩm Mạc Thành đứng cạnh La Thiếu Hằng, nhìn rừng cây ngoài cửa sổ: "Trước kia em từng nói muốn cửa sổ nhà hướng ra rừng trúc?"

"Anh nhớ?" La Thiếu Hằng ngẩng đầu nhìn hắn, có chút ngoài ý muốn.

"Vừa rồi nhìn thấy rừng trúc, có chút ấn tượng." Thẩm Mạc Thành nói.

"Nói không chừng chúng ta đi thêm vòng nữa, anh sẽ nhớ ra toàn bộ ấy." La Thiếu Hằng đùa giỡn nói.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy cúi đầu nhìn người yêu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh rất vui lòng."

Trong mắt hắn chứa nồng đậm ôn nhu cùng yêu thương, hai mắt nhìn thẳng khiến La Thiếu Hằng cảm giác như muốn đắm chìm trong cặp mắt sâu thẳm mà trầm tĩnh đó.

Chỉ cần được ở bên em, làm gì cũng thích.

La Thiếu Hằng rũ mi mỉm cười, bám cửa sổ, nhón chân hôn môi Thẩm Mạc Thành một cái: "Em cũng rất vui lòng. Em dẫn anh đi xem phòng chúng ta nhé." Nói xong liền kéo hắn tới phòng ngủ.

Nhà gỗ nhỏ có hai gian và một phòng khách, một gian là phòng ngủ, một gian là phòng vẽ. Phòng ngủ của La Thiếu Hằng rất lớn, nhưng bên trong lại được bày biện khá đơn giản, trừ bỏ giường cùng bộ bàn trà ra còn lại là một cái giá sách lớn chiếm một mặt tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!