La Thiếu Hằng biết Thẩm Mạc Thành đang nhìn mình nhưng anh không dám ngẩng đầu lên, kể qua về tình trạng trước đây của mình cho bác sĩ Trương biết, nhưng đã giấu đi một vài chi tiết.
Bác sĩ Trương biết anh cố tình giấu diếm cũng không vạch trần, dù sao qua mạch tượng cho biết, thân thể La Thiếu Hằng kém như vậy không chỉ vì mỗi chứng trầm cảm mà thôi. Ông hỏi La Thiếu Hằng một số vấn đề có liên quan tới các chứng bệnh, lại hỏi La Thiếu Hằng đã từng uống những loại thuốc nào, có phản ứng gì, bây giờ còn dùng nữa không…
La Thiếu Hằng lắc đầu: "Ngoại trừ thi thoảng uống thuốc ngủ ra thì không còn uống thuốc gì nữa." Anh đã dừng uống các loại thuốc hơn một năm nay, nhưng đôi khi bị mất ngủ nghiêm trọng, cho nên phải dùng thuốc ngủ mới có thể ngủ được.
"Đã dùng thuốc ngủ bao lâu rồi?" bác sĩ Trương hỏi.
"Khoảng 7, 8 năm." La Thiếu Hằng đáp.
Bác sĩ Trương gật đầu, trên bệnh án viết chi tiết kỹ càng tỉ mỉ một số vấn đề, còn nói: "Không ngại để tôi kê cho cậu mấy thang thuốc bổ nhé?"
La Thiếu Hằng đang định nói chuyện, Thẩm Mạc Thành ngồi bên cạnh đã lên tiếng: "Bác sĩ kê đi."
Thấy sắc mặt căng thẳng của Thẩm Mạc Thành, La Thiếu Hằng nuốt lời từ chối trở về, gật gật đầu với bác sĩ Trương: "Không sao ạ, làm phiền bác sĩ."
"Không phiền." Bác sĩ Trương cười nói, gọi trợ lý tiến vào cầm đơn đi bốc thuốc cho La Thiếu Hằng.
Bác sĩ Trương kê mấy thang thuốc dùng trong mười ngày cho La Thiếu Hằng, lại dặn dò trong lúc uống thuốc phải chú ý một số điều sau đó tiễn hai người rời khỏi phòng khám.
"Cám ơn bác sĩ Trương." Đứng trước cửa phòng khám, La Thiếu Hằng nghiêm túc nói lời cảm ơn.
"Không có gì, nếu uống thuốc có gì khó chịu cứ tới tìm tôi, uống hết số thang thuốc này thì nhớ quay lại tái khám." Bác sĩ Trương dặn dò.
"Vâng." La Thiếu Hằng gật đầu.
"Còn cả cậu nữa." bác sĩ Trương quay sang nói với Thẩm Mạc Thành.
"…" Thẩm Mạc Thành mặt không đổi sắc: "Ừm."
Hai người đi rồi, bác sĩ Trương đứng ở cửa thêm một lúc, lắc lắc đầu nhìn theo hướng bọn họ rời đi: "Cái gì nên tới cũng sẽ tới, có ngăn cũng ngăn không được."
"Thầy đang nói gì vậy?" trợ lý hỏi ông.
"Cậu không hiểu đâu." Bác sĩ Trương khoát tay, xoay người quay vào phòng khám.
Thẩm Mạc Thành không biết rằng hắn vừa chân trước đưa La Thiếu Hằng vào phòng khám, chân sau đã bị người chụp lén.
Sau khi rời khỏi phòng khám, hai người cùng nhau đi ăn cơm trưa, tối qua La Thiếu Hằng ngủ khá muộn, tinh thần không tốt lắm, nên sau khi ăn trưa xong, cả hai liền lái xe trở về nhà.
Về tới nhà, Thẩm Mạc Thành dỗ La Thiếu Hằng đi ngủ trưa trước còn mình cầm thuốc xuống bếp nhưng La Thiếu Hằng nhất quyết muốn đi theo hắn.
Thẩm Mạc Thành lấy ấm sắc thuốc ra, cho một thang thuốc vào, lại tráng qua nước một lần, sau đó đổ vào một lượng nước vừa phải, rồi bật lửa nhỏ đun.
"Anh làm thành thục cứ như mỗi ngày đều làm vậy." La Thiếu Hằng trêu ghẹo nói.
"Cái này không khó." Thẩm Mạc Thành rửa tay sạch sẽ, ngẩng đầu nói với La Thiếu Hằng: "Anh ở đây trông thuốc, em lêu lầu ngủ một lát đi, lát nữa anh gọi em dậy."
"Uống thuốc xong rồi ngủ cũng được, bây giờ em vẫn chưa buồn ngủ." La Thiếu Hằng đứng tựa cửa nhất quyết không chịu đi.
Thẩm Mạc Thành nhìn anh: "Vậy vừa hay anh có việc hỏi em."
"Anh nói đi."
"Những gì em nói với bác sĩ Trương hôm nay…"
"A A!!!" La Thiếu Hằng ngắt lời hắn, vỗ vỗ đầu mình: "Bức tranh hôm qua em còn chưa vẽ xong, anh trông thuốc nhé, cẩn thận cạn nước!" nói xong liền phi một mạch tới phòng vẽ.
"…" Thẩm Mạc Thành nhìn theo bóng lưng La Thiếu Hằng, trong lòng cười lạnh một tiếng, dù sao vẫn còn nhiều thời gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!