Chương 32: (Vô Đề)

Có thể ngủ cùng không? Đáp án đương nhiên là có.

Thẩm Mạc Thành không nghĩ ra mình có lý do gì để cự tuyệt, hắn gắt gao nhìn chằm chằm La Thiếu Hằng, khóe miệng cong cong: "Rất vinh hạnh."

Nhìn khóe môi hắn lộ ra ý cười, sắc mặt La Thiếu Hằng ửng hồng, giải thích: "Em chỉ muốn ngủ cùng anh thôi, không có ý gì khác."

Mặc áo ngủ mỏng manh nửa đêm tới gõ cửa, câu nói này của La Thiếu Hằng có chút giấu đầu hở đuôi, Thẩm Mạc Thành trêu đùa: "Có ý khác cũng không sao, anh rất thích."

La Thiếu Hằng: "…" bây giờ quay về phòng còn kịp không?

"Mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm." Thẩm Mạc Thành nói xong kéo La Thiếu Hằng vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.

Trong phòng có mở máy sưởi, La Thiếu Hằng đi vào trong liền cảm thấy như có một dòng nước ấm bao lấy mình khiến thần kinh vốn đang căng thẳng vì cơn ác mộng bỗng có chút thả lỏng.

Thẩm Mạc Thành lấy một chiếc áo khoác từ trong tủ quần áo ra khoác lên vai La Thiếu Hằng: "Cẩn thận cảm lạnh."

"Cám ơn." La Thiếu Hằng kéo vạt áo khoác lại, trên người chỉ có một lớp áo ngủ mỏng manh, vừa rồi lại đứng bên ngoài một lúc, quả thật có chút lạnh.

"Ngồi đi." Thẩm Mạc Thành vỗ vỗ vai La Thiếu Hằng, rồi tới bên bàn trà cầm bình nước ấm rót cho anh một cốc, lúc xoay người trở về, thấy La Thiếu Hằng đang ngồi ngẩn người trên giường.

La Thiếu Hằng thấp hơn Thẩm Mạc Thành một chút, dáng người cũng mảnh khảnh gầy gò nên chiếc áo bành tô của hắn khoác lên người La Thiếu Hằng trông có vẻ thùng thình, hai tay La Thiếu Hằng thu lại trong vạt áo, bộ dáng ngồi ngẩn người khiến Thẩm Mạc Thành nghĩ tới một con ly miêu.

"Nhìn gì vậy?" Thẩm Mạc Thành lại gần nhét cốc nước ấm vào tay La Thiếu Hằng: "Uống chút nước ấm đi, đây là cốc của anh, em dùng tạm."

"Nhìn anh đó." La Thiếu Hằng thuận miệng đáp, ánh mắt thẳng lăng lăng nhìn hắn.

Đôi mắt La Thiếu Hằng vô cùng xinh đẹp, con ngươi thuần một màu đen láy, phản ánh rõ ràng bóng dáng người đối diện, tròng mắt phi thường sạch sẽ không một chút tạp chất.

Mỗi lần La Thiếu Hằng thẳng lăng lăng nhìn hắn, Thẩm Mạc Thành đều cảm thấy em ấy đang câu dẫn mình, nhìn nhau một hồi, hắn bất giác có chút chịu không nổi, vươn tay che cặp mắt câu nhân kia lại: "Còn nhìn được nữa không."

La Thiếu Hằng chớp chớp đôi mắt, lông mi cong dài quét qua quét lại trong lòng bàn tay hắn, loại cảm giác này tựa như dùng lông chim phi thường mềm mại quét qua, khiến hắn cảm thấy vừa ngứa ngáy vừa phi thường thoải mái.

Xúc cảm từ lòng bàn tay truyền tới tận tim, Thẩm Mạc Thành chỉ cảm thấy trong lòng cũng ngứa ngáy theo, cố gắng áp chế cảm xúc khô nóng đang rục rịch trong người.

Thẩm Mạc Thành dùng đầu ngón tay vuốt phẳng lông mày La Thiếu Hằng, sắc mặt bình tĩnh thu tay lại nói: "Sao đột nhiên lại sang đây?"

La Thiếu Hằng cầm cốc nước uống một ngụm, thông thuận cổ họng khô khốc của mình mới lên tiếng: "Gặp ác mộng."

"Ác mộng?" Thẩm Mạc Thành nhướn mày, một nam nhân trưởng thành nằm mơ khi ngủ đã có chút buồn cười chứ đừng nói là gặp ác mộng: "Ác mộng thế nào mà khiến em sợ tới mức mặt mũi trắng bệch thế kia hửm?"

"Em mơ thấy…" La Thiếu Hằng dừng một chút, các ngón tay bấu chặt vào cốc nước: "Ngày anh xảy ra chuyện."

Nụ cười trên môi Thẩm Mạc Thành tắt hẳn, La Thiếu Hằng cúi đầu nói tiếp: "Em mơ thấy ngày anh qua đời vì tai nạn xe cộ, bệnh viện gọi em tới nhận xác."

Lúc nói câu này, giọng nói La Thiếu Hằng có chút run rẩy nho nhỏ nhưng đã cố gắng che dấu, nếu không phải Thẩm Mạc Thành vẫn luôn nhìn anh thì cơ hồ sẽ không phát hiện được đôi môi La Thiếu Hằng có chút run rẩy không thể nhận ra.

La Thiếu Hằng ngẩng đầu nhìn Thẩm Mạc Thành: "Em mơ thấy cảnh em gọi anh trong nhà xác, nhưng anh không đáp lại em, em cũng nói nhiều chuyện lắm, nhưng anh đều không hề lên tiếng trả lời em."

Mắt La Thiếu Hằng sưng đỏ lên, con ngươi còn mang theo chút tuyệt vọng từ trong mộng vẫn chưa tan hết, khiến tim Thẩm Mạc Thành thắt lại, vội vươn tay vòng qua vai ôm em ấy vào lòng, thấp giọng dỗ dành: "Đó là giả, anh vẫn còn sống, còn sống rất tốt."

"Em biết, nhưng em vẫn không thể an tâm, cho nên mới sang đây tìm anh." La Thiếu Hằng nói xong ngẩng đầu hỏi hắn: "Có làm phiền anh ngủ không?"

"Không đâu, chỉ cần em muốn, tùy thời đều có thể sang đây." Thẩm Mạc Thành nói.

La Thiếu Hằng nghe vậy mỉm cười: "Nếu lần trước anh cũng nói vậy thì tốt rồi."

Thẩm Mạc Thành không hiểu: "Lần trước?"

La Thiếu Hằng cười gượng giải thích: "Chính là ngày đầu tiên chúng ta gặp lại ở Thụy Sĩ, đêm hôm đó em cũng đứng ở ngoài cửa phòng anh, nhưng em không dám gõ cửa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!