Chương 31: (Vô Đề)

Lúc môi Thẩm Mạc Thành áp tới, hai mắt La Thiếu Hằng trợn to, ngốc lăng nhìn hắn.

Anh chỉ muốn hưởng một chút ngon ngọt, không ngờ lại được trúng thưởng lớn.

"Nhắm mắt lại." Thẩm Mạc Thành hơi lùi ra sau một chút, cọ chóp mũi lên mũi anh nói.

Khoảng cách gần như vậy, hơi thở hắn phả lên môi La Thiếu Hằng, mang theo chút ái muội liêu nhân, nụ hôn sâu giao triền tối qua vẫn còn khiến người tê dại.

Xa cách 10 năm, La Thiếu Hằng chưa từng cùng ai thân cận như vậy, huống chi người trước mắt vẫn luôn là người anh tâm tâm niệm niệm ngần ấy năm.

Lúc này La Thiếu Hằng chỉ cảm thấy bàn tay Thẩm Mạc Thành vẫn để ở trên mặt mình như có lửa, cơ hồ sắp thiêu cháy cả người anh tới nơi.

Càng muốn thân mật hơn một chút.

Trong lòng La Thiếu Hằng thầm nghĩ như vậy, chủ động vươn tay vòng quanh cổ Thẩm Mạc Thành, hơi rướn người về phía trước, khiến hai đôi môi lần nữa dán lại với nhau.

La Thiếu Hằng chủ động khiến Thẩm Mạc Thành sửng sốt, rồi lập tức đảo khách thành chủ, ngậm môi anh, trải qua liếm hút, đầu lười hắn tiến vào khoang miệng anh tìm kiếm mọi ngóc ngách, đẩy nụ hôn đi sâu hơn.

Nụ hôn này diễn ra thật dài, Thẩm Mạc Thành khẽ vuốt ve hai má La Thiếu Hằng, đầu lưỡi xâm nhập khoang miệng anh, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại, trao đổi nước bọt cho nhau, phát ra thanh âm "chụt chụt" khe khẽ.

Miệng lưỡi giao triền phát ra thanh âm ái muội khiến La Thiếu Hằng có chút đỏ mặt, nhưng cũng luyến tiếc buông Thẩm Mạc Thành ra. Anh một tay ôm cổ Thẩm Mạc Thành, một tay đặt lên lưng hắn, khẽ hé miệng tùy ý để đầu lưỡi hắn xục xạo trong khoang miệng mình, nước bọt không kịp nuốt xuống chảy tràn ra khóe miệng, tạo ra một sợi chỉ bạc dâm mỹ, rất nhanh lại bị liếm đi.

"Thích không?" Thẩm Mạc Thành hôn nhẹ lên môi La Thiếu Hằng, thấp giọng hỏi.

"Thích." La Thiếu Hằng chỉ nói một chữ lại dán vào cùng hắn hôn môi tiếp.

Hôn qua hôn lại biến thành nằm ngả xuống giường, Thẩm Mạc Thành nằm đè lên người anh, miệng lưỡi nóng bỏng trượt xuống cần cổ, ở nơi đó hút mạnh mấy cái tạo ra vô số ấn ký đỏ hồng.

La Thiếu Hằng ôm thắt lưng hắn, hơi hơi ngửa đầu ra sau, cần cổ truyền tới khoái cảm tê dại khiến anh khẽ hừ một tiếng tựa như sung sướng rên rỉ.

Tiếng rên của La Thiếu Hằng khiến Thẩm Mạc Thành ngừng động tác, lập tức lại chặn miệng anh lại.

Nụ hôn lúc này có chút thô lỗ, cuối cùng La Thiếu Hằng chỉ có thể nhéo tay Thẩm Mạc Thành kêu hắn dừng lại.

Vị ngọt đôi môi La Thiếu Hằng rất kích thích khiến Thẩm Mạc Thành luyến tiếc buông tha, cố hút môi dưới La Thiếu Hằng thêm mấy cái nữa mới thối lui, cúi đầu đánh giá người phía dưới.

Bởi vì thở dốc, mặt La Thiếu Hằng có chút ửng hồng, nhưng nơi đỏ nhất có lẽ là đôi môi đã bị nút quá độ tới sưng đỏ, lấp ló hàm răng trắng bóng hấp dẫn. Anh còn bất giác dùng đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng, khiến ánh mắt Thẩm Mạc Thành càng trở nên tối đen, hắn vươn tay vuốt ve khuôn mặt đỏ ửng của người dưới thân nói: "Đừng kích thích anh."

"Huh?" La Thiếu Hằng không rõ lý do nhìn hắn.

Ngón tay cái Thẩm Mạc Thành di chuyển lên phía trước lướt qua khóe môi ẩm ướt, ái muội vân vê vài cái.

Ngón tay thô ráp vuốt ve đôi môi mềm mại, độ ấm ngón tay hắn khiến La Thiếu Hằng có chút mơ hồ, vừa rồi anh cảm thấy môi mình bị hút có chút run rẩy, theo bản năng mà liếm liếm môi, không ngờ hành động đó trong mắt Thẩm Mạc Thành lại trở thành kích thích hắn.

…Thực quá háo sắc.

"Khụ." La Thiếu Hằng giả bộ ho khan một tiếng, đẩy Thẩm Mạc Thành ra: "Anh rất nặng."

Thẩm Mạc Thành chống hai tay xuống giường nâng người lên, nhìn hai vành tai đỏ ửng của La Thiếu Hằng, đột nhiên cảm thấy ngạc nhiên trước kia khi mình hôn em ấy, em ấy cũng có phản ứng như thế này sao? Nếu mình tiến thêm một bước nữa, em ấy sẽ có phản ứng như thế nào…

Nghĩ tới đây, hắn bỗng cảm thấy bụng dưới như có nhiệt hỏa mà nóng lên.

…Bình tĩnh, thân thể mình vẫn chưa khỏe hẳn.

Thẩm Mạc Thành tự nhủ thầm trong lòng, vươn tay kéo La Thiếu Hằng ngồi dậy trên giường, nhịn không được cúi đầu hôn người kia thêm cái nữa, nói một câu "ngủ ngon" rồi đứng dậy rời khỏi phòng, thuận đường giúp em ấy đóng cửa phòng lại.

Sau khi Thẩm Mạc Thành rời đi rồi, La Thiếu Hằng ngồi yên một lúc, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì, tựa như lão tăng nhập định.

Sau một lúc lâu, La Thiếu Hằng đột nhiên bổ nhào xuống giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!