La Thiếu Hằng vẽ xong định lùi ra sau xem lại thành quả của mình, không ngờ lại va phải ai đó, đang định xin lỗi chợt nghe một âm thanh quen thuộc truyền tới bên tai: "Cẩn thận chút."
Giọng nói trầm thấp vờn quanh bên tai khiến anh chưa kịp lấy lại tinh thần, khóe miệng bất giác cong lên: "Sao anh lại về?"
Nghe giọng La Thiếu Hằng tràn đầy kinh hỉ, tâm tình Thẩm Mạc Thành rất tốt, hỏi ngược lại: "Không muốn anh về?"
"Muốn chứ." La Thiếu Hằng không chút suy nghĩ đáp lại.
Ngay cả ra ngoài cũng muốn đi theo nữa là, đương nhiên những lời này La Thiếu Hằng không dám nói ra miệng, quá bám dính người sợ Thẩm Mạc Thành không quen.
Thẩm Mạc Thành cảm thấy thực vừa lòng với câu trả lời của La Thiếu Hằng, mượn tư thế ôm eo ước lượng chiều cao của La Thiếu Hằng, phát hiện em ấy quả thật đã cao hơn một chút, trong video tối qua xem, La Thiếu Hằng năm đó còn chưa cao tới môi dưới của hắn, vậy mà hiện giờ em ấy đã cao tới chóp mũi hắn rồi.
Điều này khiến hắn có cảm giác mình đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện liên quan tới em ấy.
Thẩm Mạc Thành âm thầm lắc đầu, buông cánh tay đang ôm eo La Thiếu Hằng ra, tiếp nhận bảng pha màu trong tay anh, hỏi: "Em đang vẽ gì thế?"
La Thiếu Hằng đứng tránh sang một bên, lộ ra bức tranh trên giá vẽ: "Chỗ em ở."
Thẩm Mạc Thành vừa nghe liền cảm thấy hứng thú, đặt bảng pha màu sang một bên, lại gần nhìn bức tranh.
La Thiếu Hằng vẽ làng du lịch của anh, trong tranh là một căn nhà gỗ nhỏ gồm hai phòng ngủ một phòng khách, nằm ở phía sau làng du lịch, cách khu du lịch phía trước một khoảng.
Chỗ anh ở có một khoảng sân rộng, xung quanh nhà gỗ có dựng một hàng rào tre, trong sân có một cây đại thụ tỏa bóng mát, dưới bóng cây có kê một bộ bàn ghế, cạnh chân ghế là mấy con gà con màu vàng đang ngủ gà ngủ gật, một nửa là sân một nửa là rừng trúc.
Một mảng màu xanh đậm mà Thẩm Mạc Thành vừa nhìn thấy lúc nãy chính là khu rừng trúc.
Căn nhà nhỏ yên tĩnh độc đáo khiến người xem có cảm giác phi thường thanh nhã, tựa như có ảo giác muốn quy ẩn núi rừng.
Nhưng tâm tư Thẩm Mạc Thành không đặt ở đó, hắn nhìn cảnh sắc trong bức tranh, càng cảm thấy vô cùng quen thuộc, trong đầu chợt hiện lên một số lời đối thoại vụn vặt.
— Mạc Thành, về sau chúng ta xây nhà ở trong làng du lịch, một nửa là rừng trúc một nửa trồng cây ăn quả, trong sân nuôi thêm cả gà con vịt con nhé?
— Gà con, vịt con? Em nuôi?
— Chúng ta cùng nuôi, vừa có trứng ăn vừa có thịt ăn.
— Ừ, em thích là được.
La Thiếu Hằng đang chờ Thẩm Mạc Thành khen mình, thấy hắn cứ nhìn chằm chằm bức tranh, khẽ đẩy hắn một chút: "Nhìn tới ngây người rồi sao? Tốt xấu gì cũng phải khen hai câu chứ."
Thẩm Mạc Thành lấy lại tinh thần, nhìn La Thiếu Hằng hỏi: "Khen cái gì?"
"Khen nhà đẹp hoặc là khen tranh em vẽ đẹp, tóm lại phải có cái để khen chứ?!" La Thiếu Hằng cười nói.
Thẩm Mạc Thành lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo nói: "Em có nuôi gà không?"
La Thiếu Hằng sửng sốt, há miệng: "Anh…"
"Có nuôi à?" Thẩm Mạc Thành lại hỏi.
"Nuôi." La Thiếu Hằng gật đầu.
Thẩm Mạc Thành chỉ dựa vào đoạn đối thoại chợt lóe vừa rồi đột nhiên cảm thấy có lẽ là La Thiếu Hằng đã từng nói trước đây, nên mới hỏi một câu như vậy, nghe em ấy nói thật sự có nuôi gà không khỏi càng hứng thú: "A? mở cả trang trại gà?"
Làm gì được trang trại gà chứ… mặt La Thiếu Hằng có chút quẫn bách: "Không có, không có, đều chết cả rồi."
"…" Thẩm Mạc Thành nhướn mày: "Đều chết cả?"
"Ừm, bọn nó không dễ nuôi." La Thiếu Hằng sờ sờ mũi xấu hổ, kể lại chuyện mình học và thực hành cách nuôi gà năm trước, nói xong còn không quên oán giận: "Để hoàn thành lời hẹn lúc trước với anh, thiếu chút nữa còn bị… Í!!!" La Thiếu Hằng đột nhiên dừng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn: "Anh nhớ rõ?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!