"Hằng ca?"
Người bên cạnh lên tiếng đánh gãy La Thiếu Hằng trầm tư, anh ngẩng đầu thấy Vương Tiểu Tuyền đang nhìn mình hỏi ý kiến mới phát hiện mình lại thất thần, vội vàng tỉnh táo lại, tiếp tục bàn tình hình công tác của làng du lịch với cậu ta.
Mất cả buổi chiều mới xử lý xong mọi chuyện. La Thiếu Hằng sắp xếp xong xuôi các công việc kế tiếp, rồi dặn dò Vương Tiếu Tuyền quản lý tốt làng du lịch.
Vương Tiểu Tuyền nghe ý La Thiếu Hằng đoán được anh lại sắp đi xa, liền hỏi: "Hằng ca, anh định đi nữa sao?"
"Ừ, chắc đi khoảng nửa tháng." La Thiếu Hằng đáp, hành trình và thời gian cũng đã sắp xếp hết rồi.
"Vậy trên đường anh nhớ chú ý an toàn, chơi vui vẻ nhé." Vương Tiểu Tuyền đã quen với việc La Thiếu Hằng thường xuyên đi xa, cũng không hỏi nhiều.
"Ừ, làm phiền cậu." La Thiếu Hằng vỗ vỗ vai Vương Tiểu Tuyền, cười nói: "Anh về thu dọn đồ đạc, có việc gì thì gọi cho anh."
"Vâng, anh yên tâm." Vương Tiểu Tuyền tiễn La Thiếu Hằng ra khỏi văn phòng rồi mới quay trở về làm việc.
Ngày hôm sau, La Thiếu Hằng khởi hành, lần này anh tới Tây Diêm cổ trấn. Tây Diêm cổ trấn là một địa điểm phi thường nổi tiếng ở Tân Thành, nhưng mục đích anh tới đây không phải để du lịch, mà là cầu nguyện.
Nói là thế nhưng cũng không hẳn là cầu nguyện bởi vì nguyện vọng của anh không thể thực hiện được.
Cách mười năm, một lần nữa trở lại, đứng trước chân Cổ Nham Tự trên núi, nội tâm La Thiếu Hằng dị thường bình tĩnh, cũng không đến mức khó chấp nhận như anh đã tưởng. Hơn nữa, hiện tại anh đã có thể mang khuôn mặt tươi cười đối diện với bia mộ Thẩm Mạc Thành nói chuyện phiếm thì sao còn phải sợ một tòa thạch miếu ký thác không thành này.
Tòa thạch miếu nằm giữa lưng chừng núi như ẩn như hiện, dương quang xuyên qua cánh rừng xung quanh chiếu xuống đỉnh miếu, từ phía dưới nhìn lên trông có chút hư ảo.
La Thiếu Hằng thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước từng bước lên bậc thang, lực đạo tựa như đang giẫm vào lòng anh, từng bước một, dần dần khiến tâm tư vốn bình tĩnh như nước lại dần trở nên hỗn loạn rối bời.
Đặt chân lên nấc thang cuối cùng, cước bộ của La Thiếu Hằng ngừng lại, trong nháy mắt nhìn thấy cổng thạch miếu nội tâm anh càng hoảng loạn, đứng tại chỗ một lúc lâu mới dám bước vào bên trong.
Bài trí đại đường tòa thạch miếu vẫn y nguyên như lần đầu anh tới đây, ở chính giữa đặt một pho tượng Phật từ ái thật rất lớn không hề thay đổi, bốn phía trong miếu đều có các tiểu sa di đứng hướng dẫn hoặc dẫn đường cho lữ khách theo thứ tự đi vào thắp hương thăm viếng, xin xăm giải quẻ. (sa di: hòa thượng mới xuất gia)
Nhìn bóng dáng khách thập phương, La Thiếu Hằng tựa như thấy lại chính mình năm đó.
Sau khi cùng Thẩm Mạc Thành ở bên nhau, mỗi lần nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, thấy cả người Thẩm Mạc Thành be bét máu nằm hôn mê bất động trong con ngõ nhỏ là anh lại cảm thấy bất an, hơn nữa Thẩm Mạc Thành lại không nhớ tý gì về những chuyện lúc trước, căn bản không biết ai là kẻ thù, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Anh càng nghĩ càng sợ, nên đã nhờ người mua giùm một đôi tràng hạt, từ xa ngàn dặm chạy tới Cổ Nham Tự cầu xin Liễu Trần Đại sư khai quang; ngoại trừ điều đó, anh còn có một kỳ vọng khác, học theo trong sách ba quỳ chín lạy, thành tâm thành ý một lòng cầu phúc cho người yêu.
Lại không ngờ rằng, dù có làm nhiều hơn nữa, cuối cùng vẫn không thể bảo hộ anh ấy được bình an.
Tràng hạt vẫn còn mà người đã trọn đời cách xa.
"Xin chào thí chủ." Một sa di thấy anh đứng im không nhúc nhích, lại gần chào hỏi: "Xin hỏi thí chủ muốn dâng hương sao?"
"A, vâng." La Thiếu Hằng ôn hòa mỉm cười với sa di, đi theo sa di dâng tiền dầu vừng, nhận ba thẻ hương cắm vào lư hương lớn để chính giữa, lui ra sau vài bước rồi quỳ xuống trước Phật đệm.
Tư thế lễ Phật của La Thiếu Hằng vô cùng tiêu chuẩn, lúc trước vì muốn tới nơi này cầu nguyện cho Thẩm Mạc Thành, anh đã tìm hiểu không ít tư liệu, cũng từng hỏi thăm các Phật Tử, một lòng thành tâm cầu an.
Sau khi lễ Phật xong, La Thiếu Hằng hỏi một tiểu sa di ở bên: "Xin hỏi Liễu Trần Đại sư có ở đây không?"
"Chủ trì hiện đang tụng kinh trong Thiện phòng hậu viện." Tiểu sa di trả lời.
"Làm phiền tiểu sư phụ giúp tôi chuyển cái này tới cho Liêu Trần Đại sư, nói có La Thiếu Hằng muốn xin gặp Đại sư." La Thiếu Hằng cởi tràng hạt trên tay đưa cho tiểu sa di, lúc trước khi Liễu Trần Đại sư khai quang cho đôi tràng hạt, đã xuyên thêm một khối Bồ Đề tử vào hai vòng tràng hạt, xem như tín vật nếu như anh lại tới cầu kiến.
Tiểu sa di nhận tràng hạt nói "xin chờ một lát" rồi đi vào nội viện.
Trong lúc La Thiếu Hằng chờ đợi, có vô số lữ khách tới dâng hương, họ không làm gì khác ngoài lễ Phật. Bên trong tự có đại sư phụ chuyên giải xăm giải quẻ, phần lớn khách tới bái Phật đều sẽ xin một quẻ xăm, không nhất định là vì cầu xin đạt được ước nguyện mà cũng có thể là để an lòng.
La Thiếu Hằng nhớ mình năm đó chính là như thế, anh xin xăm nhưng không đi giải, bởi vì những thứ như lời tiên đoán luôn khiến anh bất an lo sợ, tuy rằng rất muốn biết đáp án nhưng cũng sợ điều nghe được không phải thứ mình mong muốn.
Thực may mắn được Liễu Trần Đại sư đồng ý khai quang cho tràng hạt lại còn được Đại sư tặng thêm một khối Bồ Đề tử xuyên vào hai chuỗi tràng hạt đã phần nào trấn an những lo sợ trong lòng anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!