Chương 28: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành trở lại phòng, hắn không vội nghỉ ngơi, vừa ngồi xuống đã mở máy quay phim ra tiếp tục xem các video lưu bên trong.

Trong camera còn có rất nhiều video, có video của hai người cũng có video của mình La Thiếu Hằng, mà nhiều nhất vẫn là video quay Thẩm Mạc Thành, có thể thấy La Thiếu Hằng rất thích quay phim Thẩm Mạc Thành.

Nhìn người trong video thuần thục bào sợi khoai tây, biểu tình Thẩm Mạc Thành rất vi diệu, không khỏi nhìn chằm chằm hai bàn tay mình.

Người đang thái rau một cách điêu luyện kia thật sự là mình sao? Hai năm ở cùng La Thiếu Hằng, mình đảm nhiệm vai trò đầu bếp? vừa nghĩ tới việc mình đứng thái thịt xào rau là đã cảm thấy bất khả tư nghị rồi.

Thẩm Mạc Thành đỡ trán, chuyển sang xem video tiếp theo, vừa mở ra chợt nghe thấy thanh âm tức giận gào thét của La Thiếu Hằng …

"Yah yah yah, Thẩm Mạc Thành, anh nương tay, nương tay chút! Anh muốn ép chết em sao?!"

Trong màn hình là La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành cùng ngồi trên sàn nhà, dựa lưng vào ghế sô pha, mỗi người cầm một cái máy game cầm tay điên cuồng chiến đấu.

Ống kính camera đối diện hai người, nhìn không thấy màn hình game, nhưng nhìn bộ dáng La Thiếu Hằng rõ ràng là đấu không lại Thẩm Mạc Thành.

"Anh dừng tay đi! Không phải đã nói sẽ nhường em 3 phần sao?!" La Thiếu Hằng bất mãn lấy chân đạp Thẩm Mạc Thành một cái, ngón tay vẫn điên cuồng ấn ấn bàn phím chơi game.

Thẩm Mạc Thành bị cậu chọc cười, thả chậm động tác trong tay: "Ừ, nhường em ba phần."

Sau khi động tác của hắn chậm lại, La Thiếu Hằng mới vừa lòng, chậm rãi chiếm thế thượng phong, biểu tình trên mặt cũng tươi hẳn lên.

Cậu vừa ấn ấn bàn phím vừa sai khiến Thẩm Mạc Thành: "Em khát, lấy hộ em cốc nước chanh."

Thẩm Mạc Thành một tay khống chế bàn phím tránh né công kích từ cậu, tay còn lại với cốc nước chanh ở trên bàn đưa tới bên miệng cậu nói: "Uống từ từ thôi."

Hai mắt La Thiếu Hằng không rời khỏi màn hình, cúi đầu uống nước chanh, mơ hồ nói: "A, em sắp thắng rồi, anh đừng có né nữa, mau phản công đi!"

"Ờ, được." Thẩm Mạc Thành để cốc nước chanh sang một bên, thực nghe lời thỏa mãn nguyện vọng của người yêu, hai ba nhát đã xử lý xong nhân vật trong game của đối phương.

"…" La Thiếu Hằng thua đau đớn, ngừng tay lườm lườm Thẩm Mạc Thành: "Mạc Thành, anh chơi quen tay quá ha."

"Tàm tạm, là do em quá yếu." Thẩm Mạc Thành ra vẻ khiêm tốn đáp lại.

"Hắc, quá phách lối." La Thiếu Hằng hận nghiến răng nghiến lợi nói: "Có dám đấu lại một ván không?"

"Chơi luôn."

"Có dám đứng im cho em đánh không?"

"Chấp tất."

"Thế còn được." La Thiếu Hằng cảm thấy mỹ mãn nghiêng người qua hôn hắn một cái: "Bắt đầu!"

Thẩm Mạc Thành hai mắt mang ý cười xoa xoa tóc người yêu, kéo cậu vào trong lòng mình.

….

Thẩm Mạc Thành tạm dừng hình ảnh ở cảnh La Thiếu Hằng đang tươi cười, vươn tay khẽ vuốt ve lên đôi môi đang cười của cậu.

Giờ khắc này rốt cục hắn đã minh bạch, vì sao hắn vẫn luôn cảm thấy khuôn mặt La Thiếu Hằng không nên bi thương mà phải tươi cười rạng rỡ ấm áp như trong video mới đúng, bởi vì em ấy phải tươi cười như thế mới là đẹp nhất.

Theo những thước phim trong video, trong đầu hắn đôi khi hiện lên một số hình ảnh vụn vặn, chợt lóe rồi biến mất, hắn không kịp bắt lấy.

Sau khi xem xong, Thẩm Mạc Thành cất mấy quay phim và cuốn album ở trong ngăn kéo, rồi mới đứng dậy đi tắm rửa.

Ở căn phòng bên cạnh, La Thiếu Hằng lại mất ngủ.

Hôm nay tiến triển quá mức nhanh chóng, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể ngả bài với Thẩm Mạc Thành nhanh tới vậy, còn cho rằng ít nhất cũng phải qua một khoảng thời gian nữa, chờ tới khi cả hai đã trở nên quen thuộc hơn rồi mới chậm rãi xuống tay ở mọi phương diện, từng chút từng chút nói cho hắn biết chuyện trước kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!