Chương 26: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành nhắm mắt lắc đầu, chờ cơn đau đớn trong đầu chậm rãi tan đi, tiếp tục cúi nhìn.

Hắn xem rất chậm, tựa như muốn tìm kiếm chút kí ức thuộc về mình qua những bức ảnh, cho dù là ảnh chụp hai người hay ảnh cá nhân, hay chỉ là một bức ảnh chụp phòng ở đơn giản, hắn cũng chăm chú nhìn rất lâu.

Trong lúc Thẩm Mạc Thành từ tốn xem ảnh, La Thiếu Hằng an vị ở bên cạnh, vừa nhìn ảnh vừa kể lại cho hắn nghe cảnh tượng trong bức ảnh là ở đâu, được chụp lúc nào.

Thẩm Mạc Thành lẳng lặng nghe, xem hết cuốn album từ đầu tới cuối, và dừng lại ở bức ảnh chụp ở trang cuối cùng của cuốn album.

Đó là một bức ảnh chụp trong ngày sinh nhật, La Thiếu Hằng đội một cái nón giấy, cúi đầu mỉm cười.

Trước mặt La Thiếu Hằng là một chiếc bánh ngọt đang được đốt nến, ánh nến chiếu sáng lên mặt, khiến ngũ quan cậu mang theo một chút ánh sáng nhợt nhạt nhu hòa, khóe môi cậu lộ ra nụ cười ôn nhu dị thường tựa như đã cầu một ước nguyện tốt lành nào đó.

"Đó là ngày sinh nhật thứ 19 của em." La Thiếu Hằng ở bên cạnh lên tiếng nói, ngữ khí có chút hoài niệm: "Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái đã qua 11 năm, anh có nhớ lúc ấy em đã ước điều gì không?"

Ước điều gì sao?

Thẩm Mạc Thành nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi lắc đầu nói: "Không nhớ."

La Thiếu Hằng nghe vậy mỉm cười: "Phải ha, làm sao anh có thể nhớ được?!"

Nụ cười anh mang chút chua xót, Thẩm Mạc Thành không muốn La Thiếu Hằng cười như thế, muốn an ủi lại không thể nào mở miệng, chỉ có thể tiếp tục trầm mặc nghe La Thiếu Hằng nói.

"Thật ra dễ đoán lắm, người đang yêu chỉ muốn vĩnh viễn được ở cùng người mình yêu, em đương nhiên cũng không ngoại lệ." La Thiếu Hằng bật cười, thanh âm nhẹ dần: "Em từng cho rằng đây chỉ là một nguyện vọng đơn giản, cũng từng cho rằng ngyện vọng này vĩnh viễn không thể thực hiện được."

— Thời đại học, La Thiếu Hằng từng có người yêu, nhưng người đó đã qua đời 10 năm trước vì tai nạn xe cộ.

Giọng Thẩm Vân vang lên bên tai, trong nháy mắt Thẩm Mạc Thành đã hiểu rõ câu nói "vĩnh viễn không thể thực hiện được" của La Thiếu Hằng là có ý gì.

Nếu đúng như lời La Thiếu Hằng đã nói, người kia thật sự là mình, như vậy lúc mình bị tai nạn xe cộ "qua đời", cậu ấy đã vượt qua chuyện đó thế nào, cậu ấy nói chỉ cần được ở cùng một chỗ với mình, đi đâu cũng không sợ, có phải cậu ấy thật sự đã từng có ý định…

Nghĩ tới đây, trái tim Thẩm Mạc Thành đau nhói, mãnh liệt ngẩng đầu nhìn La Thiếu Hằng, chỉ thấy cậu ấy thâm tình cô đơn nhìn bức ảnh trong tay hắn, mặt mày nặng trĩu, không giấu nổi nét ưu thương.

Dường như từ lần đầu gặp mặt, trên người cậu ấy luôn có một loại không khí đau thương bao quanh, tựa như một hồ nước tĩnh lặng nhiều năm, hoàn toàn khác hẳn vẻ căng tràn sức sống như trong ảnh chụp.

Hình ảnh La Thiếu Hằng bị bệnh nằm trên giường, hai mắt đỏ hoe kéo tay hắn chợt hiện ra, khiến trái tim hắn đau đớn mãnh liệt không thể xem nhẹ.

Nhìn vẻ mặt suy sụp của người trước mắt, Thẩm Mạc Thành há miệng muốn nói gì đó, lại chợt nghe La Thiếu Hằng lên tiếng: "Thẩm Mạc Thành, đầu anh cũng bị thương phải không?"

"…" Thẩm Mạc Thành sắc mặt tối sầm, lời vừa định nói ra lại nuốt trở về: "Ý cậu là sao?"

Chú ý tới sắc mặt hắn, La Thiếu Hằng sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: "Nếu không phải thì sao anh có thể quên em?"

Lời này mang theo chút cảm xúc không dễ phát hiện, vừa có chút oán giận lại vừa có chút khổ sở.

Rõ ràng còn chưa xác định người kia có phải là mình hay không nhưng giờ phút này nhìn bộ dạng của La Thiếu Hằng, nội tâm Thẩm Mạc Thành bỗng sinh ra một cảm giác áy náy, một câu "xin lỗi" thiếu chút nữa đã bật ra khỏi miệng.

Hắn nhắm tịt mắt lại, cố gắng hồi tưởng, nhưng vẫn không thể nhớ được những chuyện mà La Thiếu Hằng đã nói, cảm giác trong đầu trống rỗng, muốn tìm kiếm cái gì đó nhưng không thu hoạch được gì.

…. Vẫn không có ấn tượng.

La Thiếu Hằng vươn tay day day ấn đường đang nhíu chặt của Thẩm Mạc Thành, cẩn thận giúp hắn vuốt phẳng nếp nhăn trên trán: "Không nhớ được phải không? Không sao, đừng miễn cưỡng, thật ra, năm đó em cũng vừa mới quen biết anh, tình trạng của anh lúc đó so với bây giờ còn tệ hơn, ngoại trừ tên mình, bất cứ chuyện gì anh cũng không nhớ."

Thẩm Mạc Thành cả kinh, mở mắt nhìn về phía La Thiếu Hằng: "Cậu nói gì cơ?"

Hắn hoàn toàn không nhỡ rõ chuyện mình đã từng bị mất trí nhớ.

"Anh không tin?" La Thiếu Hằng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên vươn tay đặt ở phía sau lưng Thẩm Mạc Thành, ở nơi đó ấn nhẹ một cái: "Chỗ này có một cái bớt lớn bằng hai ngón tay đúng không?"

Thẩm Mạc Thành: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!