Thẩm Mạc Thành chỉ nói một câu không đầu không đuôi nhưng trong nháy mắt La Thiếu Hằng đã có thể hiểu được ý hắn.
Nếu Trần Trạm có thể tra được thông tin của Thẩm Mạc Thành thì Thẩm Mạc Thành cũng có thể tra được tin tức của mình, nhưng anh thật sự không ngờ rằng Thẩm Mạc Thành lại nghĩ chính mình là một người khác.
Hai người một đứng một ngồi, Thẩm Mạc Thành hoàn toàn là tư thái từ trên cao nhìn xuống, hắn nhếch môi, đáy mắt kiềm chế lửa giận sắp bộc phát.
Cằm truyền tới đau nhức khiến La Thiếu Hằng khẽ nhíu mày: "Anh buông ra trước đã…"
La Thiếu Hằng còn chưa nói xong, trước mắt bị bóng đen bao trùm, ngay sau đó đã bị Thẩm Mạc Thành dùng miệng chặn lại.
Cả người La Thiếu Hằng bị Thẩm Mạc Thành đặt ở trên ghế salong, lực niết cằm càng thêm dùng sức, khiến anh khẽ há miệng, đầu lưỡi Thẩm Mạc Thành không hề kiêng kị đi vào khoang miệng La Thiếu Hằng.
Khác hẳn với nụ hôn dịu nhẹ tối qua của La Thiếu Hằng, nụ hôn của Thẩm Mạc Thành phi thường hung ác, đầu lưỡi càn quấy khắp khoang miệng, hai ngón tay bấu chặt hai khóe miệng khiến La Thiếu Hằng không thể cự tuyệt, chỉ có thể ngoan ngoãn há miệng thừa nhận nụ hôn.
Đó là một nụ hôn không hề ôn nhu, thậm chí còn mang theo cơn tức giận sấm rền gió dữ, ngang nhiên công thành chiếm đất trong miệng anh.
La Thiếu Hằng trừng lớn hai mắt, miệng phát ra thanh âm ưm ưm, bởi vì Thẩm Mạc Thành quá mức thô bạo nên đôi môi vừa ngứa vừa đau, anh muốn vươn tay đẩy Thẩm Mạc Thành ra nhưng tay vươn ra giữa không trung rồi cuối cùng lại luyến tiếc đổi thành ôm lưng hắn.
Anh khát vọng người này đã lâu, mười năm qua, La Thiếu Hằng tựa như một cái giếng nước, theo thời gian trôi qua, hơi nước trong cơ thể từng chút từng chút bị rút đi, nội tâm khô cạn, vô vọng, chỉ có ở trước mắt người này, anh mới có thể sống lại lần thứ hai.
Cảm giác có cánh tay vòng qua lưng mình, động tác Thẩm Mạc Thành khẽ dừng lại, trong lòng như bị cái gì khẽ cào, lực đạo niết cằm La Thiếu Hằng cũng buông lỏng ra, nụ hôn vốn thô bạo cũng chậm rãi trở nên mềm nhẹ.
Nụ hôn này diễn ra thực lâu, hai người đều luyến tiếc buông nhau ra, thẳng tới khi cả hai đều cảm thấy khó thở mới tách ra một chút.
Thẩm Mạc Thành cầm hai tay La Thiếu Hằng đang đặt trên lưng mình giữ chặt lên đầu anh, một tay chống xuống bên cạnh mặt La Thiếu Hằng, cúi đầu nhìn anh.
Ánh mắt La Thiếu Hằng có chút mê mang, khóe mắt vì động tình mà đỏ ửng, đôi môi vừa bị chà đạp trên làn da trắng nõn càng trở nên dị thường hồng nhuận.
Hai mắt La Thiếu Hằng mang theo hơi nước lăng lăng nhìn Thẩm Mạc Thành, ngữ khí tựa như nỉ non: "…Mạc Thành."
— Mộ (
- Mù) Thành.
— Thẩm Mạc (
- Mù) Thành.
Thẩm Mạc Thành cho rằng cái tên này vốn là gọi mình, mỗi lần La Thiếu Hằng mang theo quyến luyến gọi cái tên này, nội tâm hắn đều có một loại thỏa mãn khó hiểu, nhưng hiện tại, khi nghe được cái tên này từ miệng La Thiếu Hằng, cả người hắn đều cảm thấy khó chịu.
Không được, không cho phép nhìn tôi mà nghĩ tới người khác!
"Lúc hắn hôn cậu, cậu cũng gọi tên hắn ta như thế sao?" Thẩm Mạc Thành vươn tay, ngón cái khẽ vuốt ve môi dưới của La Thiếu Hằng, nơi đó xúc cảm mềm mại khiến hắn tâm sinh dục niệm, con ngươi cũng dần trở nên thâm sâu.
Vừa nghĩ tới La Thiếu Hằng cũng từng nằm dưới thân người khác, dùng ánh mắt không chút phòng bị nhìn người khác, mà tên đó cũng từng hôn môi La Thiếu Hằng như hắn vừa làm, thậm chí còn làm rất nhiều lần, nội tâm hắn tựa như bị ma ám, muốn hủy diệt tất cả những dấu vết người khác đã để lại trên thân thể La Thiếu Hằng, khiến người trước mắt chỉ thuộc về một mình hắn.
Ôm chặt cậu ta, chiếm hữu cậu ta, khiến cậu ta không thể nhớ được bất cứ ai ngoài mình.
Nội tâm bị ma ám tựa như được kích phát, từng chút bành trướng, lúc sắp không thể khống chế được bản thân, hắn cố gắng áp chế dục vọng trong người, buông hai tay đang áp chế La Thiếu Hằng ra, mặt lạnh lùng xoay người đi.
Thẩm Mạc Thành vừa mới đi được một bước đã bị La Thiếu Hằng kéo lại, quay đầu nhìn cái tay La Thiếu Hằng đang túm vạt áo mình, nhìn La Thiếu Hằng nói: "Cậu từng điều tra tôi?"
Ánh mắt La Thiếu Hằng trở nên thanh tỉnh hơn, sương mù trong đáy mắt từ nụ hôn vừa rồi mà cũng dần tán đi, vẻ mặt anh thực trấn định, hoàn toàn không thấy bối rối vì bị vạch trần, tựa như không chút để ý chuyện coi hắn trở thành thế thân của người khác bị bại lộ, điều này càng khiến Thẩm Mạc Thành tức giận hơn.
Con người này đã trơ tráo đến mức này rồi sao?
Thấy sắc mặt Thẩm Mạc Thành càng ngày càng kém, La Thiếu Hằng không chỉ không thất vọng vì bị hiểu lầm mà đáy lòng còn cảm thấy vui sướng vô cùng.
Thẩm Mạc Thành có phản ứng thế này liệu có phải dù anh ấy không nhớ gì nhưng vẫn để ý chuyện của mình như trước nên mới tự ăn dấm chua của chính mình không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!