"Số điện thoại quý khách đang gọi hiện không liên lạc được, xin…"
Bên tai truyền tới tiếng nói máy móc của tổng đài, La Thiếu Hằng đoán Thẩm Mạc Thành vẫn còn đang bận, cúp điện thoại để sang một bên, nói với dì Vương đang thu dọn ở trong bếp: "Dì Vương, chắc Thẩm Mạc Thành không về đâu, chúng ta ăn cơm trước đi."
Dì Vương rửa sạch sẽ dao và thớt xong cất đi, lau lau tay nói với anh: "Cậu ăn một mình đi, giờ tôi phải về chơi với cháu."
"Để cháu tiễn dì." La Thiếu Hằng nói xong cầm áo khoác mặc vào.
"Khỏi cần, con tôi tan tầm thuận đường qua đón tôi luôn, cậu mau ăn đi cho nóng, để lâu đồ ăn sẽ nguội mất." Dì Vương xua tay khuyên La Thiếu Hằng mau đi ăn cơm, còn mình xách túi đi xuống lầu.
Dì Vương về rồi, La Thiếu Hằng nhìn một bàn đồ ăn, lại gọi điện cho Thẩm Mạc Thành, vẫn không liên lạc được đành nhắn cho hắn một tin, đợi sau khi Thẩm Mạc Thành mở máy sẽ đọc được.
Sau khi ăn xong, La Thiếu Hằng đơn giản thu dọn bàn ăn, bưng bát đĩa đã dùng qua ném vào trong bồn rửa, lên phòng khách xem TV. Mãi cũng không thấy Thẩm Mạc Thành gọi điện hay nhắn tin lại, bây giờ cách lúc cuối cùng anh gọi điện cho Thẩm Mạc Thành cũng đã hai tiếng.
"Thật bận rộn, đúng là ông chủ lớn không dễ làm." La Thiếu Hằng cảm thán một câu, đứng dậy tới tủ lạnh nhìn những chiếc bánh ngọt mình đã làm ban chiều.
Trong tủ lạnh có một tầng bánh rượu sữa dừa đông, tính ra cũng có hơn mười phần, đều được anh làm vào chiều nay. Đã lâu không làm nên vẫn có chút gượng tay, phải tốn một chút công phu mới có thể làm ra được hương vị giống như trước kia.
Bánh rượu sữa dừa nhìn qua vô cùng xinh đẹp, để thêm hấp dẫn, anh còn bỏ thêm một bông hoa nhỏ trang trí ở bên cạnh.
Lấy một chiếc ra nếm thử, La Thiếu Hằng phi thường vừa lòng với hương vị này, có chút chờ mong tối nay khi Thẩm Mạc Thành trở về nhìn thấy những thứ này.
Không biết khi anh ấy biết những thứ này đều do mình làm sẽ có biểu tình như thế nào? Liệu có chợt nhớ ra những chuyện trước đây giữa bọn họ hay không?
La Thiếu Hằng đứng cạnh tủ lạnh một lúc, mỉm cười vì suy nghĩ kỳ lạ của mình, một phần đồ ngọt thôi mà, nào có ma lực lớn như vậy.
Không xác định Thẩm Mạc Thành sẽ trở về vào lúc nào, La Thiếu Hằng ngồi chơi game một lúc rồi lên lầu tắm rửa, chờ khi anh tắm xong đi ra cũng đã hơn 11 giờ tối. Di động không có bất kì cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào, Thẩm Mạc Thành tựa như đã mất tích, hoàn toàn không có bất cứ hồi âm nào.
Trước kia khi Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện cũng từng như vậy, làm thế nào cũng không thể liên lạc được với hắn, cuối cùng chính là bệnh viện gọi điện về thông báo anh tới bệnh viện nhận xác.
Tuy rằng đã biết người kia không phải Thẩm Mạc Thành, nhưng ám ảnh tâm lý lưu lại vẫn rất nghiêm trọng, thế cho nên hiện tại làm thế nào cũng không thể quên đi được. Trong lòng bỗng dưng dâng lên một trận hoảng hốt, La Thiếu Hằng vội vàng gọi điện cho Thẩm Mạc Thành mấy lần, vẫn không có người nghe máy.
Ngồi trong phòng khách chờ đợi, cả căn phòng rộng lớn trống trải chỉ có mình anh, khiến La Thiếu Hằng có cảm giác như quay lại thời điểm năm Thẩm Mạc Thành xảy ra tai nạn, cảm giác cô độc tựa như chỉ còn một mình mình trên cõi đời.
Sự khủng hoảng trong lòng càng lúc càng lớn, ngón tay bất giác khẽ run rẩy, anh bức ép bản thân trấn định, chợt nhớ ra mà gọi điện thoại cho Thẩm Vân.
Thẩm Vân nhận được điện thoại khi vẫn còn đang ở trong bệnh viện, cậu ta cầm di động đi tới bên cạnh Thẩm Mạc Thành đưa cho hắn, thấp giọng nói: "Boss, là La thiếu gọi điện tới."
Thẩm Mạc Thành không nghe, sắc mặt tĩnh lặng như nước, làm như không nghe thấy lời Thẩm Vân nói.
Kỳ thật, di động của Thẩm Mạc Thành để bên cạnh, mấy lần La Thiếu Hằng gọi tới hắn đều cố tình không nghe, việc này Thẩm Vân đều nhìn thấy, cậu do dự một chút, rồi đi ra ngoài cửa phòng bệnh nhận điện: "La thiếu."
"Thẩm Vân phải không?" La Thiếu Hằng hỏi: "Xin lỗi, đã trễ thế này còn quấy rầy cậu."
"Không sao, ngài cứ nói."
"Thẩm Mạc Thành có ở cùng cậu không? Tôi gọi điện anh ấy đều không nghe máy, các cậu vẫn còn đang bận việc sao?" La Thiếu Hằng trực tiếp hỏi, hiện tại nhu cầu bức thiết nhất của anh chính là biết được Thẩm Mạc Thành có được bình an hay không.
Thẩm Vân liếc mắt nhìn Thẩm Mạc Thành đang ngồi trong phòng bệnh, thấp giọng nói: "Boss vẫn đang bận việc, ngài tìm ngài ấy có việc gì không?"
La Thiếu Hằng nghe cậu ta nói như vậy mới yên lòng: "Không có việc gì, tôi chỉ hỏi chút thôi, các cậu cứ làm việc đi."
"Vâng."
Biết Thẩm Mạc Thành không xảy ra chuyện gì, La Thiếu Hằng khẽ thở phào một hơi, cả người tựa vào thành ghé, ngoài trời lạnh như vậy, nhưng sống lưng anh vẫn toát mồ hôi hột.
Thẩm Vân cúp điện thoại, trở vào trong phòng bệnh, vừa ngồi xuống đã nghe thấy Thẩm Mạc Thành lên tiếng hỏi: "Cậu ta nói gì?"
"La thiếu hỏi ngài có phải đang bận việc không?" Thẩm Vân đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!