Chương 23: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành rời nhà liền tới công ty, lúc gần họp lại không thấy Thẩm Vân đâu, hỏi nhân viên mới biết Thẩm Vân ra ngoài từ trưa vẫn chưa quay về.

"Boss, có cần gọi cho trợ lý Thẩm không ạ?" thư kí hỏi.

"Gọi cho cậu ta đi." Thẩm Mạc Thành đáp, dù sao tư liệu họp hội nghị đều do Thẩm Vân chuẩn bị.

Sau khi thư kí liên lạc với Thẩm Vân mới biết cậu ta đang trên đường về công ty, Thẩm Mạc Thành gật đầu tỏ ý đã biết, rồi ra hiệu cho thư kí đi cùng mình vào phòng họp.

Lúc Thẩm Vân trở về thì cuộc họp cũng đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ, cậu nhẹ nhàng đi vào phòng tìm chỗ ngồi xuống, tiếp nhận tài liệu từ thư ki lâm thời thay thế vị trí của mình, Thẩm Vân gật gật đầu tỏ ý cảm tạ, đối phương mỉm cười đáp lại rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng họp.

Hội nghị kéo dài hơn một tiếng đồng hồ nữa mới kết thúc, Thẩm Mạc Thành khép tài liệu lại: "Tan họp."

Hai chữ đơn giản nhưng lại có sức mạnh phá tan không khí căng thẳng đầy áp lực trong phòng, mọi người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo bóng sếp rời khỏi phòng họp. Thẩm Vân lưu lại cho mọi người trong phòng một nụ cười không rõ hàm ý, rồi cũng nối gót rời đi.

Trở lại văn phòng, Thẩm Vân báo cáo các công tác sắp tới cần làm cho Thẩm Mạc Thành, xác nhận không có nhầm lẫn gì rồi mới đưa tư liệu vừa mới lấy về cho Thẩm Mạc Thành: "Đây là tư liệu hôm trước nhờ người điều tra, tôi cảm thấy phải đưa cho ngài xem trước nên lập tức mang về đây."

Ý chỉ đây là thông tin trọng yếu cần phải để Thẩm Mạc Thành biết.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy liếc nhìn cậu ta một cái, tiếp nhận tư liệu mở ra xem.

Trang đầu tiên là thông tin cá nhân của La Thiếu Hằng, bên trong viết La Thiếu Hằng từng theo học học viện mỹ thuật A đại, lúc 20 tuổi còn trúng tuyển học viện mỹ thuật tạo hình hoàng gia Y quốc, đó vốn là ước mơ của anh cũng là ước mơ chung của tất cả những người theo học ngành mỹ thuật tạo hình, nhưng điều bất ngờ nhất là anh không tiếp tục theo học mà ngay cả học viện mỹ thuật A đại cũng không thể tốt nghiệp.

Phía dưới tư liệu có ảnh chụp ngày nhập học của La Thiếu Hằng, anh mặc áo sơ mi trắng đứng trên lễ đài, mặt lộ ra nụ cười ôn hòa tự tin, cả người như phát sáng một vầng hào quang kim sắc.

"Thông tin về La thiếu cũng không khó tìm, đây chỉ có thông tin cá nhân của anh ấy, bởi vì thời gian gấp gáp, rất nhiều chuyện còn chưa kịp điều tra rõ ràng, nhưng những chuyện từ năm 18 tuổi cho tới năm 20 tuổi của anh ta dường như đã bị ai đó tận lực xóa bỏ. " Thẩm Vân đứng bên cạnh lên tiếng.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy, ngón tay vốn định lật sang trang tiếp theo khẽ dừng lại: "Xóa bỏ?"

"Vâng." Thẩm Vân muốn nói lại thôi: "Hơn nữa…"

"Có chuyện nói thẳng." Thẩm Mạc Thành lật qua trang tiếp theo, tiếp tục xem xét, ánh mắt nhìn thấy một cái tên liền trợn tròn hai mắt.

…. Được rồi, không cần nói nữa. Tầm mắt Thẩm Vân cũng dừng ở cái tên vô cùng quen thuộc kia.

— Thẩm Mạc Thành.

Thẩm Mạc Thành rất nhanh đọc xong toàn bộ nội dung, lại cẩn thận tỉ mỉ đọc đi đọc lại, một chữ cũng không bỏ mà xác nhận lại nhiều lần. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cái tên giống hệt tên mình, ánh mắt sắc như dao cơ hồ muốn chọc thủng luôn cả trang giấy mỏng manh.

Một lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Vân: "Này là có ý gì?"

Trong mắt hắn chứa đựng hàn ý nồng đậm, giọng nói tuy nhẹ nhưng lại tựa như hàn băng khiến Thẩm Vân khẽ run rẩy.

"Theo tin tức điều tra được, 12 năm trước, thời đại học, La Thiếu Hằng từng có người yêu, nhưng người đó đã qua đời 10 năm trước vì tai nạn xe cộ."

Cùng tên với mình!

Trong nháy mắt, tay Thẩm Mạc Thành nắm chặt, trang giấy cũng theo đó mà bị vo vún lại.

"Boss, trang sau  có ảnh chụp của hai người bọn họ." Thẩm Vân cơ hồ ôm tâm tư dù có chết cũng phải nói, nhìn bàn tay sếp mình nắm chặt trang giấy, cậu không chút nghi ngờ nếu lực đạo này mà đặt lên cổ mình, chắc chắn cậu đã đi gặp Diêm Vương.

Thẩm Mạc Thành không lật sang trang sau ngay, hắn có dự cảm trang sau có thứ mà hắn vô cùng không muốn nhìn thấy, thậm chí qua lời nói của Thẩm Vân, có thể đoán được một số thứ. Trầm mặc vài giây, cuối cùng hắn cũng lật qua.

Một bức ảnh trông có vẻ khá tối hiện ra trước mắt.

Từ góc độ chụp và độ rõ nét của bức ảnh, có thể thấy đây chỉ là một bức chụp lén, mặt hai người kia không quá rõ ràng.

Dưới đèn đường mờ nhạt, La Thiếu Hằng thời niên thiếu đang thân mật ôm cổ một người nam nhân, ngửa đầu nói gì đó với người kia, đối phương hơi cúi đầu, một tay đỡ lưng La Thiếu Hằng, khuôn mặt tươi cười sủng nịnh nhìn La Thiếu Hằng.

Nam nhân trong ảnh có gương mặt rất quen thuộc, quen thuộc tới mức ngày nào Thẩm Mạc Thành cũng nhìn thấy qua gương, quen thuộc tới mức chính hắn cũng phải hoài nghi hai mắt mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!