Chương 21: (Vô Đề)

Bởi vì thích vẽ, lên đại học cũng chọn chuyên ngành mỹ thuật tạo hình, trước kia ngoại trừ thời gian lên lớp, thời gian còn lại La Thiếu Hằng đều tiêu tốn ở trong phòng vẽ. Cậu vẽ rất nhiều, thuốc màu dùng rất nhanh hết, cho nên mỗi lần đi mua, cậu đều mua dư ra một ít.

Sau khi ở chung với Thẩm Mạc Thành, mỗi lần đi mua thuốc màu, Thẩm Mạc Thành cũng đều xách đồ cho cậu như vậy, trước kia cậu cũng từng hỏi Thẩm Mạc Thành xách như vậy có nặng không, Thẩm Mạc Thành lúc ấy đã trả lời không khác gì hiện tại.

Tình huống này giống như tuy rằng trong trí nhớ người đó đã quên mình nhưng hành động và lời nói của người đó cho mình biết thói quen của người đó vẫn còn nguyên.

Nghĩ tới đây, La Thiếu Hằng tâm tình rộng mở trong sáng.

Thẩm Mạc Thành đi đằng trước thấy anh tụt lùi lại, liền dừng lại lên tiếng hỏi: "Sao vậy?"

"Không sao." La Thiếu Hằng hồi phục tinh thần, sau đó cùng hắn đi tới chỗ đậu xe, vừa đi vừa nói: "Sao anh biết đống đồ này nhẹ hơn em?"

"…" Thẩm Mạc Thành nghẹn lời, vừa rồi hắn hoàn toàn là thuận miệng nói ra.

"Lần sau anh có thể thử xem." La Thiếu Hằng ám chỉ nói.

Lần này tới phiên Thẩm Mạc Thành dừng bước, thử xem? Thử thế nào? Giống như xách mấy thứ này sao? Hay là… Thẩm Mạc Thành phát hiện nội tâm mình bởi vì câu nói này sinh ra dao động, hắn nhìn La Thiếu Hằng đi ở phía trước, chiếc áo bành tô bao trọn thân hình thon dài của cậu ta, hình ảnh này khiến đầu óc hắn sinh ra một hình ảnh kinh diễm.

Khẽ nhắm mắt, cố gắng áp chế xao động trong lồng ngực, rồi mới nhấc chân theo sau.

Sau khi rời khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, La Thiếu Hằng lại tới siêu thị gần đó mua chút đồ dùng sinh hoạt, chờ khi anh mua đủ mọi thứ thì cũng vừa lúc tới giờ cơm trưa.

"Hôm nay vất vả nhất là anh, em mời anh ăn cơm." Để đồ lên xe, La Thiếu Hằng nói với Thẩm Mạc Thành.

"Ăn gì?" Thẩm Mạc Thành hỏi lại.

"Gì cũng được, anh quyết định đi." La Thiếu Hằng đối với việc đi đâu ăn hay ăn cái gì đều không để ý, anh vừa thắt dây an toàn vừa như đùa giỡn nói: "Ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là ăn cùng ai."

Thẩm Mạc Thành vừa khởi động xe, tay run rẩy thiếu chút nữa vì câu nói này mà tắt luôn máy. Nghiêng đầu thấy La Thiếu Hằng đang mỉm cười nhìn mình, hai mắt cười cong cong nói: "Anh muốn ăn gì?"

Rõ ràng là một người trông rất nhã nhặn nhưng mỗi khi nhìn hắn, hai mắt La Thiếu Hằng cố tình lại chứa đầy tình ý, điều này khiến hắn cảm thấy mọi nhu tình trong mắt người này đều là bởi vì mình.

Thẩm Mạc Thành áp chế rục rịch khô nóng trong lòng, ra vẻ bình tĩnh thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng phía trước: "Vậy ăn đồ hấp đi."

"Được đó." La Thiếu Hằng vui vẻ, không hề dị nghị gì với quyết định của hắn, với anh mà nói, Thẩm Mạc Thành nói gì anh đều không phản đối.

Mỗi khi đối mặt với một La Thiếu Hằng như vậy, Thẩm Mạc Thành cảm thấy mình có chút khác thường.

Trong khu thương mại có rất nhiều nhà hàng khách sạn, Thẩm Mạc Thành chọn một nhà hàng đồ hấp mình đã từng ăn và cảm thấy cũng không tệ lắm, hai người chọn một phòng riêng nhỏ.

Sau khi order đồ ăn, nhân viên phục vụ rót trà cho hai người xong liền ra ngoài, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

Thẩm Mạc Thành nhấp một ngụm trà hỏi: "Cậu định ở lại bao lâu?"

"Em định ở lâu." La Thiếu Hằng dừng một chút: "Chủ nhà không hoan nghênh sao?"

"Ở bao lâu tùy cậu." Thẩm Mạc Thành cũng không ngoài ý muốn với câu trả lời của mình, bắt đầu từ khi La Thiếu Hằng nói muốn tới đây, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ tiếp đón đối phương trong một thời gian dài.

"Thoải mái vậy? không cần đóng tiền thuê nhà sao?" La Thiếu Hằng cười hỏi.

"Tôi chưa đến mức phải cho thuê nhà kiếm tiền." Thẩm Mạc Thành nói.

"Vậy sao." La Thiếu Hằng chống cằm nhìn hắn: "Vậy em dùng phương thức khác để hồi báo nhé?"

"Huh?" Thẩm Mạc Thành nhướn mày.

"Ví dụ như…" La Thiếu Hằng kéo dài âm cuối, mặt mày tươi cười như hoa: "Lấy thân báo đáp?"

— Thẩm Mạc Thành, em thu lưu anh, anh định hồi báo em thế nào đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!