Chương 20: (Vô Đề)

Nhìn ra tâm tình La Thiếu Hằng hiện tại không được tốt lắm, Thẩm Mạc Thành cho rằng hôm nay anh vừa tới nên có chút mệt mỏi, cơm nước xong liền trực tiếp lái xe về nhà, sau đó dẫn La Thiếu Hằng đi tham quan một vòng cho quen.

Thẩm Mạc Thành không thích có người quấy rầy, nếu không phải vì chuyện công việc, trong nhà ngoại trừ hắn ra cũng chỉ có dì Vương nấu cơm ngày ba bữa và dì làm vệ sinh mỗi tuần đến một lần.

Nhà hắn là một căn biệt thự hai tầng bình thường, bởi vì diện tích lớn mà trông có vẻ trống trải, sau khi đi tham quan một vòng, La Thiếu Hằng đột nhiên thực hoài niệm căn phòng trọ trước đây của hai người, tuy nhỏ nhưng lại có cảm giác ấm áp như gia đình.

"Đây là thẻ vào cổng khu và chìa khóa nhà, cần gì thì có thể tìm Thẩm Vân." Từ ngăn kéo dưới kệ tivi Thẩm Mạc Thành lấy chìa khóa và thẻ quẹt đưa cho La Thiếu Hằng.

La Thiếu Hằng nhận lấy, ngón tay khẽ vuốt ve phần răng cưa chìa khóa, ngẩng đầu hỏi: "Không thể tìm anh sao?"

Thẩm Mạc Thành nhìn thẳng La Thiếu Hằng, bao nhiêu chờ mong nơi đáy mắt đều thu hết vào mắt mình, từ chối cho ý kiến.

La Thiếu Hằng cũng không nóng vội, chỉ đứng như vậy, khóe miệng lộ ra nụ cười nhợt nhạt, chờ hắn trả lời.

Ánh mắt Thẩm Mạc Thành dừng ở nụ cười mỉm của La Thiếu Hằng, nụ cười ôn nhu như vậy khiến hắn không hề muốn từ chối: "Có thể."

Nhận được đáp án như mong muốn, khóe miệng La Thiếu Hằng cong cong, đi tới phía trước hai bước, vươn tay khoác lên vai Thẩm Mạc Thành, khẽ nhón chân hôn lên môi hắn một cái.

Nụ hôn của La Thiếu Hằng rất ngắn, chỉ chạm môi một cái rồi rời đi, ngón tay xỏ qua cái móc khóa nắm chặt trong lòng bàn tay, nói với Thẩm Mạc Thành: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Thẩm Mạc Thành mặt không đổi sắc gật đầu, nhìn theo bóng anh đi lên mở cửa phòng.

Đưa tay sờ sờ môi mình, Thẩm Mạc Thành phát hiện trong nháy mắt La Thiếu Hằng hôn mình, tim hắn đập nhanh hơn bình thường mấy lần.

Hắn nhìn về phía cửa phòng La Thiếu Hằng, thật sự có chút nghĩ không ra, rõ ràng chỉ mới gặp mặt hai lần, sao cậu ta lại làm việc này tự nhiên tới vậy, giống như đã làm qua vố số lần, mà bản thân hắn rõ ràng không thích tiếp xúc thân cận với người khác, hiện tại, lại không hề cảm thấy chán ghét đối với những hành động đụng chạm thân mật của cậu ta.

Đối với những khác thường của bản thân, hắn cảm thấy kinh ngạc nhưng cũng không muốn truy cứu, vì dù sao hắn cũng cảm thấy thích ý nên tùy cậu ta đi.

Vừa nghĩ như vậy, Thẩm Mạc Thành không còn rối rắm nữa, tắt đèn lầu 1 rồi cũng lên lầu. Khi đi ngang qua cửa phòng La Thiếu Hằng, qua khe cửa thấy người vừa có bộ dạng nho nhã trầm ổn lúc nãy, bây giờ đang lăn lộn như trẻ con ở trên giường.

Sự tương phản này thật đúng là…khóe môi Thẩm Mạc Thành khẽ nhếch lên, vươn tay giúp La Thiếu Hằng đóng cửa lại, trở về phòng mình.

La Thiếu Hằng vốn đang đắm chìm trong niềm vui được hôn Thẩm Mạc Thành, vừa về tới phòng đã nhịn không được lăn lộn vài cái trên giường, càng lăn càng hưng phấn đến khi nghe thấy tiếng "cạch" cửa một cái, quay đầu nhìn đến cánh cửa được đóng chặt, mới lập tức ngồi bật dậy.

"…" Dường như hơi đắc ý vênh váo rồi thì phải (,,??.??,,)

Ngày hôm sau, Thẩm Mạc Thành dậy, ra khỏi phòng, đứng trên hành lang lầu hai chợt nghe thấy tiếng nói chuyện rất nhỏ ở dưới lầu vọng lên, hắn ra cạnh lan can nhìn xuống, thấy La Thiếu Hằng đang trò chuyện với dì Vương trong phòng bếp, trong tay còn giúp lột vỏ cái gì đó.

Giống như đã thân quen từ lâu vậy, Thẩm Mạc Thành thầm nghĩ. Hắn không vội xuống lầu, mà đứng tựa vào tay vịn lan can nghe nội dung bọn họ trò chuyện, nghe xong mới biết nội dung đoạn đối thoại tất cả đều là về chính mình.

"A Thành khá bận, ngoại trừ bữa sáng ra, phần lớn thời gian tôi chỉ tới đây nấu cơm vào mỗi cuối tuần." Dì Vương vừa bào sợi khoai tây vừa nói chuyện với La Thiếu Hằng, trước đây bà ấy đã hầu hạ mẹ Thẩm Mạc Thành ở Thẩm gia, sau khi cha mẹ Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện thì bà ấy đã trở về nhà, sau đó lại tới Thẩm Mạc Thành xảy chuyện nên bà ấy đã quay trở lại chăm sóc cho hắn.

"Vậy bình thường anh ấy ăn ở đâu ạ?" La Thiếu Hằng hỏi.

"Đi xã giao hoặc là về nhà chính ăn cùng lão gia tử." Dì Vương bào sợi khoai tây xong để sang một bên.

"Thẩm Mạc Thành thích ăn gì ạ?" La Thiếu Hằng cũng rửa xong rau đưa cho bà ấy, anh chỉ muốn biết khẩu vị hiện tại của Thẩm Mạc Thành có thay đổi gì không.

"Thằng bé ăn tương đối thanh đạm, sức khỏe nó không được tốt lắm, không ăn được những món có khẩu vị nặng." Dì Vương thái ớt xanh và bào sợi khoai tây để sang một bên, lại đi thái hành.

"Sức khỏe của anh ấy làm sao vậy ạ?" La Thiếu Hằng nghe vậy vội hỏi.

"Không sao đâu, chỉ là một ít bệnh cũ." Dì Vương cười cười không nhiều lời về đề tài này, hiển nhiên vẫn còn tâm phòng bị rất nhiều.

Bà cất nguyên liệu đã chuẩn bị xong đi, lấy một cái nồi để lên bếp: "Giờ tôi nấu bữa sáng, cậu lên nhà đi, đừng để dính dầu khói."

La Thiếu Hằng thấy bà ấy không muốn nhiều lời, lại không còn gì cần mình hỗ trợ nữa nên định ra ngoài đi gọi Thẩm Mạc Thành rời giường, vừa lên phòng khách liền thấy hắn đứng tựa vào lan can lầu hai, đang cúi đầu nhìn mình.

Hai người, một từ trên nhìn xuống, một đứng dưới nhìn lên, La Thiếu Hằng tươi cười vẫy vẫy tay với hắn: "Chào buổi sáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!