Chương 19: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành đi tới trước mặt, thấy La Thiếu Hằng lộ rõ sự kinh ngạc, liền hỏi: "Nhìn cái gì?"

"Nhìn anh đó." La Thiếu Hằng hoàn hồn, ý cười loan loan.

Đã nghe từ "KISS YOU" cho tới "MISS YOU" nên hiện tại một câu nhìn anh đó của người này thật sự không tính là gì, so với biểu tình như táo bón của Thẩm Vân, Thẩm Mạc Thành thần sắc lạnh nhạt gật đầu, tiếp nhận dù trong tay Thẩm Vân, một tay khoác bả vai La Thiếu Hằng nói: "Đi thôi."

"Ừ." La Thiếu Hằng cùng hắn đi chung một cái dù về phía chiếc xe.

Dù trong tay Thẩm Mạc Thành tự nhiên sẽ nghiêng về phía La Thiếu Hằng nhiều hơn, La Thiếu Hằng phát hiện liền dùng tay đẩy trở về.

"Dù lớn như vậy, hai người thật sự không cần nhường qua nhường lại thế đâu." Thẩm Vân ở đằng sau trộm liếc mắt xem thường, cảm thấy mình mới là người không nên đi theo tới, sau khi phỉ nhổ một câu mới nhận mệnh kéo va li hành lí, rút ra một chiếc ô khác đi theo sau.

Trở lại nhà riêng của Thẩm Mạc Thành, Thẩm Vân quen thuộc chuyển hành lí của La Thiếu Hằng lên khách phòng lầu hai. Đối với việc Boss nhà mình để La Thiếu Hằng ở lầu hai, cậu phi thường kinh ngạc, dù sao lầu hai ngoại trừ a di chuyên quét dọn vệ sinh ra thì không có sự cho phép của Boss, bất cứ ai cũng không được bước lên. Đối với La Thiếu Hằng, Boss không chút suy nghĩ trực tiếp để người ở khách phòng lầu 2, quyết định này khiến cậu không thể nào bĩnh tĩnh cho nổi.

Nếu sau này Hà đại tiểu thư có tới đây nhìn, phỏng chừng sẽ náo loạn một phen đi? Cảnh này vừa tưởng tượng đã cảm thấy vô cùng thích ý.

Thẩm Vân đặt hành lí xuống, quay đầu thấy La Thiếu Hằng đang đánh giá căn phòng, lại gần hỏi: "La tiên sinh, đây là phòng của ngài, có gì cần mua thêm ngài cứ nói với tôi."

La Thiếu Hằng thu hồi tầm mắt: "Tạm thời không có, làm phiền cậu."

"Không phiền, La tiên sinh đừng nói vậy." Thẩm Vân vội nói, đây vốn là chuyện thuộc bổn phận cậu nên làm.

"Cậu cứ gọi tên tôi là được rồi." La Thiếu Hằng cảm thấy gọi La tiên sinh gì đó rất kỳ quái.

"Chuyện này…" Thẩm Vân do dự: "Vậy tôi gọi ngài là La thiếu đi."

"Tùy cậu." La Thiếu Hằng cười nói, nhớ tới lúc nãy Thẩm Mạc Thành vừa tới dưới lầu đã nhận được một cú điện thoại liền tới thư phòng trước, hỏi: "Thẩm Mạc Thành rất bận có phải không? Tôi nghe Thẩm Du nói các cậu có việc gấp nên mới phải vội về nước luôn."

"Gần đây tương đối bận." Thẩm Vân liếc nhìn ra ngoài cửa, cố ý lộ ra: "Mấy ngày nay Boss đã không nghỉ ngơi đầy đủ rồi."

Lúc trước ở Thụy Sĩ, La Thiếu Hằng dù có hỏi thăm về chuyện Thẩm Mạc Thành thế nào, Thẩm Vân cũng đều ngậm miệng không hé răng, bây giờ cậu ta lại chủ động nhắc nhở khiến La Thiếu Hằng có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói đã biết.

Kỳ thật, suy nghĩ của Thẩm Vân rất đơn giản, tuy rằng không rõ quan hệ hiện tại của hai người bọn họ là thế nào, nhưng ít ra sự tồn tại của La Thiếu Hằng đối với Boss hiển nhiên không giống những người khác, có lẽ La Thiếu Hằng có thể nhắc nhở Boss chú ý giữ gìn sức khỏe, dù sao tai nạn xe cộ năm đó cũng đã để lại một ít di chứng.

Thẩm Vân cũng chỉ là nhắc qua một chút rồi thôi, thấy La Thiếu Hằng đã hiểu liền nói: "Tôi xuống lầu trước, La thiếu có vấn đề gì tùy thời bảo tôi."

"Được." La Thiếu Hằng tiễn cậu ta ra khỏi phòng, lại trở về sắp xếp đồ đạc của mình.

Cậu mang theo một va li hành lí thật lớn, bên trong có hai ngăn, một ngăn để quần áo, một ngăn là bảo bối anh đã cất giữ nhiều năm, đều là những thứ có liên quan tới Thẩm Mạc Thành.

Lấy hết mọi thứ từ sách, DVD, thẻ gỗ, tranh kí họa… ra ngoài, thật cẩn thận cất kỹ chúng vào trong tủ quần áo, sau đó mới treo quần áo vào trong tủ.

Lúc Thẩm Mạc Thành tới là khi anh đang xếp quần áo, gõ gõ cửa, đi vào trong: "Có cần giúp gì không?"

Hỏi xong, bản thân hắn mới sửng sốt, cảm thấy kỳ quái khi chính mình có thể tự nhiên nói ra lời này, trong ấn tượng của mình, hắn chưa từng làm thế với bất cứ ai, ngược lại La Thiếu Hằng tỏ ra không hề gì tựa như đã quen thuộc từ lâu, xua tay nói: "Không cần, em sắp xếp xong hết rồi."

Thẩm Mạc Thành gật đầu, đứng bên cạnh La Thiếu Hằng.

Vì sắp xếp đồ đạc, La Thiếu Hằng cởi bớt áo trên người ra, hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo len dày, mấy ngày tết ở nhà, cha mẹ đã dưỡng anh béo lên một chút, nhưng dáng người vẫn thiên gầy như trước, La Thiếu Hằng khom lưng ngồi xổm trên mặt đất, dù mặc áo len dày nhưng vẫn có thể nhìn ra độ cong sống lưng của anh.

Thẩm Mạc Thành nhìn chằm chằm lưng La Thiếu Hằng, đột nhiên có xúc động muốn vươn tay ra vuốt ve nó.

Lúc hắn vươn tay qua, La Thiếu Hằng vừa vặn thu xếp xong mọi thứ, ngẩng đầu nhìn thấy tay hắn ở giữa không trung, hỏi: "Sao vậy?"

La Thiếu Hằng vừa nói xong, tay Thẩm Mạc Thành liền rơi xuống trán anh, vén tóc mái rũ xuống trước trán ra đằng sau.

"Đã hạ sốt rồi." La Thiếu Hằng cười nói, nhưng vẫn không nhúc nhích.

"Ừ." Thẩm Mạc Thành thu hồi tay, kéo tay La Thiếu Hằng nói: "Đi ăn cơm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!