Chương 17: (Vô Đề)

"Xoẹt ——"

Tiếng ngòi bút cắt ngang qua tờ giấy vang vọng trong phòng họp, tiếng động mặc dù nhỏ nhưng ở trong căn phòng yên tĩnh tựa như một gợn sóng lăn tăn, quản lý các ngành đang ngồi trong phòng đều nơm nớp lo sợ cúi đầu nhìn tài liệu trong tay, giả bộ cái gì mình cũng không nghe thấy, trong đó một giám đốc đang đứng báo cáo mồ hôi mồ kê đầm đìa, tưởng bài báo cáo vừa rồi của mình có gì sai lầm.

Thẩm Mạc Thành nhìn tờ tài liệu vừa bị mình rạch rách, không chút để ý ngẩng đầu quét mắt nhìn đám người còn lại trong phòng, sau đó bình tĩnh thu hồi bút, gật đầu với người đang đứng báo cáo, đối phương thở phào một cái ngồi xuống, những người khác thần kinh càng căng thẳng hơn, rất sợ kế tiếp sẽ tới lượt mình lên chịu trận.

Nhưng bọn họ đã quá đa tâm rồi, lúc này tâm tư Thẩm Mạc Thành căn bản không để ở trên người bọn họ. Hắn hơi nghiêng người, tai nghe bluetooth khẽ vang lên giọng nói của La Thiếu Hằng: "Sao anh không nói gì? Bị em dọa sợ rồi hả? vậy em uyển chuyển hơn một chút, em muốn nói chuyện với anh."

Cũng không thấy uyển chuyển hơn ở chỗ nào.

Thẩm Mạc Thành thầm nghĩ, nhưng tâm tình hắn vốn đang giận dữ lại bởi vì những lời nói của La Thiếu Hằng mà khẽ bình ổn một chút, hắn đưa văn kiện trong tay cho Thẩm Vân, giơ tay ra hiệu ý bảo tan họp, rồi đứng dậy ra khỏi phòng.

Nhìn theo bóng dáng đi ra ngoài của hắn, mọi người trong phòng đều nhẹ nhàng thở phào một cái, lòng tràn đầy cảm kích với người đã đúng lúc gọi điện thoại tới cứu bọn họ một mạng.

Thẩm Mạc Thành cầm di động quay trở về văn phòng mình, dọc đường đi không hề mở miệng nói gì, La Thiếu Hằng hỏi vài câu cũng không thấy hắn trả lời, do dự một chút, thăm dò hỏi: "Có phải anh đang bận không? Nếu anh bận, vậy em cúp máy trước…"

"Không bận." Thẩm Mạc Thành lúc này mới chầm rì rì lên tiếng, dựa lưng vào thành ghế, đưa tay ra hiệu với Thẩm Vân luôn đi theo mình, Thẩm Vân gật đầu rời đi.

Nghe được câu trả lời của hắn, La Thiếu Hằng khẽ thở phào ra, tựa vào lưng ghế, tư thái thả lỏng: "Vừa rồi anh làm gì vậy?"

"Họp." Thẩm Mạc Thành lời ít ý nhiều.

"Hả?" La Thiếu Hằng bật ngồi thẳng dậy: "Em đã quấy rầy anh sao? Xin lỗi…"

"Không cần xin lỗi." Thẩm Mạc Thành ngắt lời cậu, hắn phát hiện mình phi thường không thích nghe La Thiếu Hằng nói hai tiếng này với mình, "Đã kết thúc."

"Vậy sao? Vậy thì tốt rồi." La Thiếu Hằng lần nữa ngồi thả lỏng, cùng hắn nói chuyện phiếm.

Đối thoại của hai người đa phần đều là La Thiếu Hằng nói, Thẩm Mạc Thành có đáp lại vài câu cũng thực ngắn gọn, có đôi khi chỉ là một tiếng "ừ" nhưng La Thiếu Hằng hoàn toàn không để ý, ngược lại càng cảm thấy quen thuộc, khi anh mới vừa nhận thức Thẩm Mạc Thành, đối phương cũng có thái độ như vậy, ôn hòa nhưng không bao giờ chủ động nói chuyện, nhưng chỉ cần anh mở lời gọi hắn, hắn đều sẽ trả lời.

La Thiếu Hằng cũng không biết mình đã nói gì, dường như nói rất nhiều, rồi lại cái gì cũng đều chưa nói, di động trong tay hơi nóng lên, nhưng anh luyến tiếc cúp điện thoại, dù nhìn không thấy người nhưng có thể nghe được giọng nói anh ấy cũng đã rất tốt rồi.

Thẳng tới khi điện thoại báo pin yếu, La Thiếu Hằng mới luyến tiếc từ bỏ.

"Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng nhỏ giọng gọi hắn một tiếng.

"Ừ."

Giọng nói trầm thấp truyền ra từ di động, tựa như người nói đang ở ngay bên cạnh, La Thiếu Hằng thấp giọng hỏi: "Qua năm mới, em tới tìm anh có được không?"

Em tới tìm anh có được không, mỗi ngày trôi qua rất khổ sở, dường như em đã sắp không chịu nổi nữa rồi.

Đầu dây an tĩnh vài giây, như trước vẫn chỉ lên tiếng đáp lại bằng vài chữ đơn giản, nhưng chỉ trong nháy mắt lại có thể lấp đầy nội tâm trống rỗng suốt mười năm qua của La Thiếu Hằng, khiến anh như có đủ dưỡng khí để sống tiếp.

Thẩm Mạc Thành đáp: "Được."

Sau khi cúp điện thoại, La Thiếu Hằng vươn tay che hai mắt mình lại, thật lâu không động đậy.

Đêm giao thừa, La Thiếu Hằng giao mọi chuyện ở làng du lịch lại cho Vương Tiểu Tuyền quản lý, quyết định trở về nhà một chuyến.

Trước khi ra khỏi nhà, La Thiếu Hằng đứng trước gương hồi lâu, trước kia cảm thấy mình không có gì thay đổi, nhưng hôm nay nhìn lại, thoạt nhìn cảm giác chỗ nào cũng không ổn, bởi vì bị bệnh mà sắc mặt có chút tiều tụy, trường kỳ mất ngủ khiến bọng mắt dưới có quầng thâm.

"Sao lại trở thành thế này?" La Thiếu Hằng kỳ quái sờ cằm mình, anh nhớ rõ trước kia mình trông rất ưa nhìn, sao mới qua vài năm mà cảm giác như đã già đi trông thấy.

"Thôi kệ, mẹ không chê con xấu." Anh tự an ủi mình một câu, mặc áo khoác, cầm chìa khóa đi ra ngoài.

Tuy rằng lúc trước cha mẹ không chấp nhận chuyện anh và Thẩm Mạc Thành ở bên nhau nhưng La Thiếu Hằng vẫn luôn muốn ở gần cha mẹ một chút, cho dù không thể làm hết trọng trách của một người con nhưng tốt xấu gì cũng có thể biết được cha mẹ có khỏe không, cho nên lúc trước anh mới muốn cùng Thẩm Mạc Thành mở một làng du lịch ở A thị.

Con đường dẫn tới nhà chính La gia, anh đã đi qua vô số lần, cho dù mấy năm qua thường xuyên chạy đi chạy lại du lịch khắp nơi nhưng mỗi khi trở về anh đều muốn tới đây thăm một chút, nhưng chưa từng tới gần quá như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!