Trên đường từ nghĩa trang trở về, lúc đi ngang qua cửa hàng hoa, La Thiếu Hằng dừng lại một chút, tính mua mấy bó hoa về tặng các nữ nhân viên trong làng du lịch, bởi vì kỳ nghỉ dài mà lượng người tới làng du lịch nghỉ ngơi đón tết rất nhiều, cho nên thời điểm này cũng như các kỳ nghỉ lễ khác là lúc các nhân viên trong làng du lịch bận rộn nhất, ngoại trừ tặng cho mỗi người một bao lì xì, anh còn tặng thêm các món quà khác cho bọn họ, nữ nhân viên được tặng hoa và socola, nam nhân viên được tặng thuốc lá và rượu.
Mới vừa bước vào trong cửa hàng hoa, anh còn chưa kịp chọn hoa đã chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc, anh hướng về phía giọng nói nhìn lại, thấy chị gái La Quỳnh Thư đang nói chuyện với nhân viên cửa hàng, anh khẽ sửng sốt, vừa lúc nhìn thấy đối phương xoay người nhìn lại, phản xạ có điều kiện định xoay người bỏ đi, không ngờ vẫn chậm hơn chị anh một chút, vừa bước được vài bước, còn chưa kịp ra ngoài đã nghe thấy tiếng chị gái gọi lại: "Thiếu Hằng!"
Bước chân La Thiếu Hằng dừng lại hai giây, lại đẩy nhanh tốc độ tiếp tục đi về phía trước, giả bộ không nghe thấy tiếng gọi phía sau, đằng sau truyền tới tiếng bước chân dồn dập, nghe như tiếng giày cao gót đang chạy trên sàn nhà phát ra, La Quỳnh Thư lại hét lên: "La Thiếu Hằng… em đứng lại cho chị! Ngay cả chị cũng không muốn nhận nữa sao?"
Lời này khiến bước chân La Thiếu Hằng chậm lại rồi dừng hẳn, cuối cùng anh đứng ngay góc ngã tư đường, cười khổ một tiếng, nhưng vẫn không dám quay đầu lại nhìn chị gái mình.
La Quỳnh Thư đã tới trước mặt anh, bởi vì chạy bộ một đoạn ngắn mà hô hấp cô có chút gấp, ổn định khoảng vài giây, mới vươn tay túm lấy cánh tay La Thiếu Hằng: "Em định trốn đi đâu? Chị gọi em không nghe thấy sao? Hay là em không muốn gặp lại chị?"
La Thiếu Hằng nghe vậy ngón tay cứng ngắc, thấp giọng nói một câu: "…Xin lỗi."
La Quỳnh Thư nghe câu xin lỗi của em trai, nhướn mày: "Bây giờ ngay một tiếng chị gái, em cũng không muốn gọi nữa sao? Hay là em không muốn nhận người chị gái này nữa?"
"Không phải vậy, em không hề nghĩ vậy." La Thiếu Hằng lắc lắc đầu, anh chưa từng nghĩ vậy, chỉ là trong lòng áy náy, không biết phải đối mặt như thế nào mà thôi.
"Vậy em chạy cái gì?" La Quỳnh Thư hỏi.
La Thiếu Hằng không nói gì, nhưng vì nó là em ruột nên cô biết rõ trong lòng nó đang nghĩ gì, thấy mặt em trai có vẻ tái nhợt và tiều tụy, lại bất đắc dĩ thở dài, nhẹ giọng lên tiếng: "Tìm một chỗ ngồi đi, đã lâu chị không gặp em rồi, rất muốn được trò chuyện cùng em."
Ngữ khí cô tịch mịch khiến La Thiếu Hằng có chút xót xa trong lòng, từ sau khi rời khỏi viện điều dưỡng, anh liền đi du lịch khắp nơi, muốn đi tới những nơi từng ước hẹn sẽ đến cùng Thẩm Mạc Thành, hoàn thành ước định của cả hai.
Anh làm vậy vừa muốn đơn phương thực hiện lời hẹn của cả hai vừa không dám đối mặt với cha mẹ, sợ cha mẹ nhìn thấy mình sẽ lại thất vọng, loại hình thức sinh hoạt tự trục xuất này kéo dài mãi cho tới hai năm trước anh mở làng du lịch mới chấm dứt.
"Thiếu Hằng?" La Quỳnh Thư gọi anh một tiếng.
"Vâng." Anh thấp giọng đáp.
Hai người tìm một quán cà phê gần đó đi vào, sau khi ngồi xuống, La Thiếu Hằng cởi áo khoác cùng khăn quàng ra, bên trong là một chiếc áo len màu xám nhạt, vì bệnh nặng mới khỏi nên cho dù anh đang mặc áo len trông vẫn có vẻ dị thường gầy yếu, chỉ là vừa rồi mặc áo khoác bên ngoài nên mới nhìn không ra mà thôi.
La Quỳnh Thư nhìn anh, mày khẽ nhíu chặt: "Sao lại gầy quá vậy?"
"Không có, không khác trước kia là mấy." La Thiếu Hằng cười cười, gọi cà phê cho cả hai.
"Em vẫn còn nhớ chị thích uống gì sao?!" La Quỳnh Thư nói.
"Đương nhiên nhớ rõ." La Thiếu Hằng gật đầu, anh nhớ hết từng sở thích của mỗi người trong nhà.
"Gần đây thế nào? Nghe Tiểu Ngoan nói em mở một làng du lịch, có bận lắm không?" La Quỳnh Thư hỏi.
"Cũng khá bận."
Chắc là do đã lâu không ở chung, hai người rõ ràng là chị em ruột mà ngữ khí nói chuyện vừa có vẻ khách sáo lại vừa có chút xấu hổ.
Trầm mặc, La Quỳnh Thư lại nói: "Vốn định tới thăm em sớm hơn một chút, nhưng vì chuyện với anh rể em mà liên tục bị trì hoãn, tuần trước tới làng du lịch thì lại nghe nói em đã đi Thụy Sĩ."
"Chị và anh rể…" La Thiếu Hằng muốn nói lại thôi.
"Ly hôn, hiện tại Tiểu Ngoan ở với chị." Lúc La Quỳnh Thư nói lời này biểu tình trên mặt không chút biến hóa, thoạt nhìn đã chấp nhận buông xuôi.
"Như vậy cũng tốt." La Thiếu Hằng không biết nên nói gì cho phải, anh và La Quỳnh Thư năm đó đều cố chấp lựa chọn người mình yêu, cuối cùng cả hai đều không có được kết quả tốt.
Quán cà phê an tĩnh văng vẳng tiếng đàn piano du dương, âm nhạc thư thái, hoàn cảnh tốt đẹp rất thích hợp để nói chuyện với nhau, hai người dần thả lỏng hơn, cũng nhau hàn huyên rất nhiều chuyện trước kia.
"Cha mẹ vẫn khỏe chứ ạ?" La Thiếu Hằng hỏi, sau khi trở về từ Thụy Sĩ, mải bận rộn chuyện của làng du lịch mà không để ý thời gian đã trôi qua thật nhanh.
"Vẫn tốt, chỉ là bọn họ đã cao tuổi nên có chút bệnh của người già thôi." La Quỳnh Thư đáp: "Bọn họ đều rất nhớ em."
La Thiếu Hằng mãnh liệt nhìn chị gái: "Em…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!